A letter from Apr 16, 2026

Time Travelled — 4 months

Peaceful right?

Gửi em người yêu giấu, Vì em bị giấu mất rồi nên tôi sẽ viết như vậy. Hiện tại em thế nào, có khoẻ mạnh không, công việc của em có phát triển như em mong không, tôi nhớ em, liệu rằng em chưa bước vào mối quan hệ yêu đương, hay đã tìm thấy người mà em yêu, đang rất vui và hạnh phúc rồi. Tôi cũng không biết khi 4th trôi qua tôi sẽ thế nào. Nhưng em biết không hiện tại tôi nhớ em, thật sự nhớ em. Tôi là cờ đỏ biết đi đó bae, cũng thật là xấu, tôi không tốt tính như em thấy. Chia tay em, tôi đã thử tìm hiểu làm quen thêm vài bạn mới, cũng trò chuyện vài người. Em biết không, tôi gặp gỡ được một người lớn hơn tôi, cảm thấy họ là cờ xanh. Nhưng cũng thật sự không thể phát sinh tình cảm, tôi xuất hiện cảm giác tội lỗi. Tôi lại nghĩ tới mối quan hệ của hai ta, tôi không thể hiểu được. Tôi có lúc cảm thấy em có yêu tôi, em có nhường nhịn tôi, nhưng em lại thật xa, em bỏ rơi tôi ở đó. Có lẽ tôi đã làm em giận, hoặc vô tình làm em buồn. Thật sự trong lòng tôi, chẳng muốn em phải buồn hay giận đâu. Nếu có vô tình, tôi xin lỗi em. Có lúc tôi lại chẳng tinh ý gì cả. Tôi nhớ mọi thứ của em, từ tính cách, giọng nói, tôi vô thức sẽ lấy em ra như một tiêu chuẩn để so sánh với những người bước gần lại. Tôi chẳng biết được, chẳng hiểu được, tôi cảm thấy mình cũng thật tệ. Tôi lấy tuổi em ra để che đi nổi buồn, rằng em chỉ mới 27 thôi, tôi chẳng thể là bên đổ cho em. Em sẽ phải trải nghiệm biết bao nhiều là thứ, bao nhiêu là tình yêu. Chắc tôi lại suy và luỵ quá rồi. Có ai lại bình thường khi yêu đâu. Nói xa nói gần thật ra tôi cần có em. Tôi biết, em sẽ cảm thấy tôi thật là ngu, thật là khùng. Nhưng mà yêu thì làm sao diễn giải được cái sự điên đó. Xin lỗi em, thật ra khi chia tay tôi đã muốn giữ em lại. Tôi hối hận lắm, em biết không, tôi hối hận vì để em phải suy nghĩ việc tiếp tục hay dừng lại khi dựa vào số trời. Thật ra tôi nghĩ có lẽ khi ấy chính là em đang đợi tôi. Nhưng vì cái tôi, cũng như lời hứa mà tôi đã không dám tiến lại em. Tôi yêu em, có thể em cảm thấy mọi thứ thật bình đạm, tôi cũng suy nghĩ là việc hai đứa lúc bên cạnh chẳng có cảm xúc gì nhiều. Nhưng thật ra do tôi cảm thấy an toàn, gần em tôi bình tâm, chỉ là có lúc phải đoán xem em thế nào, suy nghĩ xem em yêu tôi hay không. Nên tôi quên mất thì ra tôi yêu em, tôi cứ nhát gan vì điều đó mà chẳng dám nói với em lời yêu thương. Thật ra tôi yêu em, vẫn luôn yêu em, dù cho có lúc tôi buồn bả nói rằng yêu em ít đi thôi, nhưng mà sao làm được chứ. Nó vẫn luôn ổn định đến mức tôi không xác định được. Đến khi em rời đi tôi mới biết thì ra tôi vẫn luôn yêu em thôi. Có lẽ dù em đọc có trễ thì lời yêu thương cũng nên được nói ra. Nếu như mọi thứ có thể làm lại, bắt đầu lại, mình yêu nhau lần nữa được không, mình tìm hiểu nhau lần nữa được không. Ta hãy yêu nhau lại nhưng bằng một cách khác đi được chứ. Lúc đó hãy yêu vừa thoải mái vừa cẩn trọng. Gửi em 🐰❤️‍🔥 16.04.26

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?