A letter from Mar 15, 2026

Time Travelled — 4 months

Peaceful right?

Dear FutureMe, “mình” của tháng 7/2026 🌸 Không biết lúc đọc lá thư này, mình đang ở đâu haa:))? Có thể là đang nằm trên nệm sau một ngày rất bình thường, hoặc đang ngồi đâu đó trong nhà, vô tình mở lại email này rồi bật cười. Nhưng điều mình tò mò nhất lúc này… là mình đã biết điểm tuyển sinh chưa? Ngày 16/3/2026, khi mình viết những dòng này, mọi thứ vẫn còn đang ở phía trước. Vẫn còn những buổi học, những bài kiểm tra, những lần lo lắng trước mỗi kỳ thi. Có những lúc mình rất tự tin, nhưng cũng có lúc mình tự hỏi liệu mình có làm được không. Không biết lúc đọc thư này, mình có đạt được số điểm mà mình đã âm thầm mong đợi không? Và điều quan trọng nhất… mình có đậu vào Lê Thánh Tôn không nhỉ? Nếu mình đã làm được, thì thật sự chúc mừng nha. Mình của lúc đó chắc đã rất vui. Và mình hy vọng khi nhìn lại quãng thời gian này, mình sẽ thấy tự hào về bản thân. Vì mình biết, để đi đến kết quả đó chắc chắn không phải là chuyện dễ dàng. Còn nếu kết quả không hoàn toàn giống như những gì mình từng mơ… thì cũng đừng buồn quá nha. Vì mình của ngày hôm nay đã cố gắng rất nhiều rồi. Một kỳ thi không thể quyết định hết con đường của mình. Quan trọng là mình đã trưởng thành hơn, đã dám cố gắng và dám tin vào bản thân mình. Không biết năm học lớp 9 của mình đã kết thúc như thế nào nhỉ. Mình có nhiều kỉ niệm với lớp không? Có những buổi cười ồn ào trong lớp, những lần chụp hình chung, những câu chuyện linh tinh mà lúc đó thấy bình thường nhưng sau này nghĩ lại chắc sẽ rất nhớ. Và mình có được ký tên lên áo của bạn bè không ta? Hy vọng là có. Vì những chiếc áo đầy chữ ký đó chắc sẽ trở thành một kỷ niệm rất đặc biệt của tuổi học trò. Có thể vài năm sau nhìn lại, mình sẽ nhớ đến từng gương mặt, từng câu chuyện đã đi qua cùng nhau. Không biết lúc chia tay lớp, mình có khóc không nữa. Chắc là có đó… vì dù sao thì cũng đã cùng nhau trải qua một khoảng thời gian rất đẹp. À mà thi xong mình có định về quê không ha? :))) Chắc lúc đó cảm giác sẽ rất nhẹ nhõm. Sau bao nhiêu ngày học và thi, cuối cùng cũng được thở phào một cái. Có thể lúc đó mình sẽ nhận ra rằng hành trình vừa rồi tuy mệt nhưng cũng rất đáng nhớ. Còn một chuyện nhỏ mà mình cũng tò mò lắm… ba mẹ đã mua laptop cho mình chưa nhỉ? Có thể với nhiều người đó chỉ là một món đồ bình thường. Nhưng với mình lúc này, nó giống như một điều mình đã mong đợi khá lâu. Không chỉ vì đó là một chiếc máy tính mới, mà vì nó giống như một dấu mốc nhỏ rằng mình đang lớn lên từng chút một. Nếu mình đã có laptop rồi, hy vọng mình sẽ trân trọng nó thật nhiều. Không chỉ dùng để giải trí, mà còn để học tập, để làm những thứ mình thích, để sáng tạo, để lưu lại những điều quan trọng của tuổi trẻ. Có thể mình sẽ dùng nó để làm bài, để viết, để làm video, hoặc để ghi lại những suy nghĩ của mình giống như cách mình đang viết lá thư này. Còn nếu đến tháng 7/2026 mà mình vẫn chưa có laptop, thì cũng đừng buồn nha. Vì thật ra điều quan trọng không phải là mình có nó sớm hay muộn, mà là ba mẹ đã luôn cố gắng vì mình theo cách của họ. Và mình biết rằng mọi thứ mình có được sau này đều có một phần từ sự yêu thương và cố gắng của gia đình. Có thể sau này khi đọc lại đoạn này, mình sẽ mỉm cười một chút. Vì những điều mình từng mong chờ, từng háo hức… chính là một phần rất dễ thương của tuổi 14. À còn một chuyện nữa mình cũng rất muốn biết… Ken có lên lớp không nhỉ? :)))) Và mình còn chơi với Uyên Quỳnh và Phương Uyên không? Nếu vẫn còn chơi với nhau thì nhớ trân trọng nha. Không phải lúc nào trong cuộc đời mình cũng gặp được những người bạn đi cùng mình qua những năm tháng học trò như vậy đâu. Nên nếu vẫn còn bên nhau thì ráng chơi với nhau hoài hoài nha, đừng nghỉ chơi ớ 🩷 À mà nếu mình đậu tuyển sinh vào trường mới, nhớ làm một việc nho nhỏ cho mình của hôm nay nha: mặc đồng phục trường mới rồi đi chụp một tấm photo booth thật xinh. Giữ tấm hình đó thật kỹ. Vì nó sẽ là bằng chứng rằng có một cô bé từng ngồi ở Nhà Bè vào ngày 16/3/2026, viết lá thư này với rất nhiều hy vọng về tương lai của mình. Mình của tháng 7/2026 à, dù lúc đó mọi chuyện có ra sao, mình chỉ mong một điều thôi: mình vẫn còn tin vào bản thân mình. Mong là mình vẫn còn giữ được những ước mơ của mình, vẫn còn cố gắng cho những điều mình muốn, và vẫn còn là một người sống bằng tình cảm – giống như mình của hôm nay. Nếu bây giờ cuộc sống của mình đang rất ổn, hãy mỉm cười và cảm ơn bản thân vì đã không bỏ cuộc. Còn nếu có điều gì đó chưa hoàn hảo… thì cũng không sao cả. Vì hành trình của mình vẫn còn rất dài, và mình vẫn còn rất nhiều cơ hội phía trước. Chỉ cần nhớ một điều thôi: mình đã từng là một cô bé rất tin vào tương lai của mình. Và hy vọng đó vẫn luôn ở đây. Love myself 🌸🩷 Nhà Bè, 16/3/2026

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?