A letter from Nov 02, 2025

Time Travelled — 3 months

Peaceful right?

Dear Mai Hoa, Không biết đến ngày sinh nhật năm 2026 sẽ có bao nhiêu bức thư được gửi đến cho MH của tuổi 22 nữa. Tôi viết lá thư này vào ngày 2/11/25, sau khi tôi đọc được một bài viết rằng năm học 2024-2025 có danh sách khen thưởng cho sinh viên có thành tích học tập và rèn luyện xuất sắc, và trong đó không có tên mình, buồn hơi nữa là trong đó có tên của hai người bạn khác đang đi thực tập cùng với tôi, tôi cảm thấy như mình luôn bỏ lỡ nhưng thời điểm quan trọng. Khi tôi bỏ bê mọi thứ thì tôi mới nhận ra rằng tôi đã quá sai lầm khi kết quả đến trước mắt lúc ấy tôi đã không thể kìm được cảm xúc để nhận ra rằng đã quá muộn rồi. Thật ra tôi có tính hiếu thắng, đôi lúc tính ấy làm tôi vụt lên trên tất cả, đôi khi nó làm tôi chìm đắm trong những vũng lầy phải vượt qua người khác, nhìn thấy thành tựu của người khác khiến tôi cảm thấy bản thân thua, thua về tất cả, cảm thấy mình không có gi trong tay nữa cả, gần như sự ghen tị đang xâm chiếm trí óc tôi, khiến tôi không thể chịu nổi, làm tôi thấy ghét những người đó hơn, tôi biết như thế là không nên, tôi muốn về nhà, quay trở lại gặp những người thân quen, quay trở về ngôi trường gặp bạn bè những người mà tôi quý mến, tôi đang đi thực tập với 3 bạn thế nhưng cả 3 bạn tôi đều không thể giao tiếp được, tôi thấy không phù hợp với ai cả, gần như tôi suy sụp khi nhìn thấy danh sách ấy tôi lại càng đau khổ, suy sụp, tức giận, ức chế nhưng tất cả là do tôi mà, tôi đã không cố gắng từ đầu để được điều đó, tôi không cố gắng nên không thể đổ lỗi cho ai cả. Giờ tôi còn chẳng nói chuyện với bạn cùng phòng do bạn í cũng là một trong những người bạn đó mà tôi luôn tin tưởng thế nhưng cũng chỉ vì vài thứ chẳng đáng để rồi lại tự xa cách nhau, tôi hiểu rằng không ai có nghĩa vụ phải chiều ai cả, nhưng cảm giác tôi đã không thể hàn gắn mối quan hệ này được nữa rồi, tôi biết chúng tôi có những điểm chung vì có quá nhiều điểm chung nên đôi khi cùng một loại tính cách thật không phù hợp để ở bên nhau. Tôi cảm thấy mình khá tiêu cực nên ở cạnh những người có thể kéo tôi lên chứ tôi không thể kéo ai đó cùng xuống với mình được nữa, việc giận dỗi là bình thường khi ở chung nhưng có những cái sẽ chẳng bình thường nữa nếu vấn đề không được giải quyết, tôi cảm thấy mình không nên tập trung vào người khác nữa, bản thân mình cần tự cố gắng thôi, có thể lần này chỉ là một lần khen thưởng, chỉ là một cái áo sơ mi, một chiếc bằng khen nhưng những lần sau thì sao là học bổng mấy trăm triệu thì sao, là đi du học thì sao chẳng nhẽ tôi vẫn là người nhìn người khác hay sao, tôi nên tập trung vào bản thân mình và đạt được thành tựu dựa vào sự nỗ lực của mình chứ không phải nhìn sự nỗ lực của người khác để ghen tỵ và khóc lóc, tôi đã có lúc không kìm được cảm xúc mà khóc rất nhiều, khóc đến nỗi tôi nghĩ chắc cả tuổi 21 của tôi có thể khóc bằng cả ngày hôm ấy, tôi sụp đổ, tôi không có ai để kể cả, ngay cả trong giấc mơ tôi cũng không kìm nén được cảm xúc. Tôi thấy mình rất mệt mỏi nhưng những lúc người khác mệt mỏi thì tôi có biết được đâu, đúng không nên không thể chỉ nhìn kết quả họ nhận được để nhận định rằng sao mình cũng cố gắng mà không được, mình cũng sẽ có kết quả tốt nếu tôi cố gắng, tôi nên tin vào điều đó, và tôi thấy vui vì mình biết nhận ra điều đó, bố mẹ tôi cũng là những người luôn động viên tôi như vậy, có những lúc gia đình cũng là nỗi muộn phiền nhưng cũng có lúc gia đình là niềm tự hào ghê gớm và là sự động viên tuyệt vời với tôi. Tôi rất muốn được về nhà, thật sự tại khoảnh khắc này tôi mong muốn được về nhà hơn bao giờ hết, tôi không muốn cứ nhốt mình trong khoảng không gian này nữa, tôi muốn mình cần cố gắng hơn, muốn trở thành người xứng đáng hơn, muốn trở lên tốt đẹp hơn, tôi cũng muốn mình đi xa hơn không chỉ đơn giản là ở một vị trí còn hiện tại thì nên tập trung vào những việc cần làm hơn. Thật ra tôi vẫn luôn có nỗi buồn trong lòng tại sao, tại sao luôn là tôi, luôn là tôi bị bỏ lại trong khi tất cả mọi người đều được, lúc nào cũng là tôi, nỗi đau đáu này sẽ luôn còn ở đây, chỉ cần một người chọc vào thôi, nó sẽ thủng, sẽ vỡ ra, sẽ vượt qua tầm kiểm soát của tôi lúc ấy tôi sẽ khó điều khiển nó nhưng cũng chỉ cần thời gian thôi nó sẽ lành lại, nó sẽ se lại thành một vết sẹo thỉnh thoảng nhìn vào sẽ nhớ chứ không còn đau như lúc ban đầu nhưng vẫn sẽ nhói nếu chạm vào quá nhiều, tôi biết mình chưa đủ cố gắng để đạt được kết quả như vậy nhưng tôi vẫn khó chịu rằng cứ đổ lỗi cho bản thân thì có ích gì, tôi phải cố gắng đến mức nào nữa, tại sao tôi cứ phải chạy theo người khác, tại sao cứ phải để tôi ở thế bị động, cứ phải là tôi, lần này có thể không khóc nhưng những lần khác thì sao, mục tiêu của tôi là gi, mấy giải thưởng hay kiến thức, hay trải nghiệm, hay sự tự cao của bản thân. Tôi sẽ luôn làm người khác khó chịu, tôi sẽ luôn khó chịu với người khác, tôi sẽ phiền phức, tôi sẽ là kẻ đi cô lập người khác hay tôi sẽ bị người khác cô lập, tôi có thể trở thành đứa con khiến bố mẹ tự hào hay không, tôi có thể trở thành cái gì, ở tuổi 21 tôi muốn trở thành cái gì, tại sao tôi lại như vậy, tại sao lại tự ghét bản thân và những người bên cạnh, tôi muốn gì đây, chẳng nhẽ chỉ vì mấy cái giải thưởng người ta được mà tôi không được thì tôi quay ra ghét người ta vì người ta có mà tôi không có sao, như thế là xấu tính, i know but tôi không kiểm soát được bản thân, tôi cảm thấy mình như thế là không nên nhưng tôi không biết nên làm thế nào, gần như tôi càng cố gắng làm cái gi thì nó càng bất ổn hơn, được rồi hãy nhớ rằng ghen tị không làm ta tốt hơn mà tôi còn có tính xấu nữa là khi người khác nói thì có vẻ như tôi bỏ ngoài tai nhưng tôi lại tự để trong lòng để rồi về suy xét mà suy sụp, ghen ghét, đố kị với những thế ấy, như thế là không nên, không nên một chút nào, tôi biết mình không nên như thế nhưng bây giờ tôi phải làm như nào, không thể cứ như vậy mãi. Trước tiên tôi cần xác định mình chắc chắn phải bỏ qua cái đó, phải tập cách không để ý mấy lời nói đó, và phải không nói đặc biệt là không ở cạnh những người sẽ nói những cái đó khiến mình suy nghĩ, tự tin lên, không phải bây giờ thì sẽ là sau này, lúc mình đã thật sự sẵn sàng, lúc mình đủ cố gắng để tự tin nhận lấy kết quả xứng đáng, may mắn nữa, bố mẹ tôi hay nói như vậy, không thể không nói vì may mắn là điều rất cần thiết mà, cố lên tôi oi, bớt suy nghĩ đố kị ghen ghét thoi, tập trung vào bản thân nhiều hơn, dạo này lười học quá, tôi gần như chả học hành gì, lấy lại mood học tập thôi, mình làm gì là việc của mình, người khác làm gì là việc của họ, tập trung vào mình, đừng vì người khác làm thì mình phải làm cũng đừng vì người khác đang làm rồi nên mình cũng làm thôi, đừng như vậy, mình sẽ làm vì mình cần làm chứ không phải vì người ta làm, có thể khóc có thể cười nhưng nên vì mục đích của mình. Đừng suy nghĩ nữa, nhạy cảm đôi lúc tốt nhưng cũng có lúc sẽ phiền, biết dùng cảm xúc của mình đúng cách biết nên áp dụng vào đâu. Tiêu tiền cũng nên cẩn thận nữa, cũng cần có mục tiêu quản lí tài chính nữa, khóc có thể giải tỏa tâm trạng thì cứ khóc thôi, không cần che giấu đâu, mình tự hào vì mình có thể khóc được. Chúc tuổi 22 cố gắng hơn, cố gắng thật sự ấy nhé, chứ đừng để lời nói gió bay, cố lên bé oi, cảm ơn vì gặp được những người tốt cũng cảm ơn vì những người chưa đủ tốt để Mai Hoa có nhiều trải nghiệm hơn, lúc viết những lời này tôi không có cảm xúc gì nhiều lắm, những người tốt mà tôi muốn nói là những anh chị đồng nghiệp tuyệt vời ở chỗ mà tôi thực tập, thực sự rất cảm ơn mọi người vì đã luôn giúp đỡ tôi. Sau này mong rằng sẽ có cơ hội gặp mọi người ở nhiều chỗ khác hơn là chỉ trong công việc, Mai Hoa à tính cách có những lúc cũng cần linh hoạt, cảm xúc cũng cần biết điều khiển nếu không nó sẽ thành thứ vũ khí tự mình hại chết mình, Mai Hoa đang lớn dần rồi, cần học nhiều và biết nhiều điều hơn nữa, không chỉ đi học đi làm, còn nhiều thứ cần biết và học hơn nữa, cố lên nhé, đã làm tốt rồi thì cần tiếp tục hướng lên, đừng luôn nhìn xuống đừng lên so đo vì những điều thực sự không đáng, vui vẻ lên nhé. Đừng đổ lỗi cho ai cả, cũng đừng đổ lỗi cho mình nhiều quá, chỉ là phân tích để đưa ra giải pháp chứ không cần phải suy sụp và đau khổ quá, có thể có cảm xúc ấy nhưng nên để nó đi qua chứ đừng để nó chi phối. Best regards!

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?