A letter from May 01, 2025

Time Travelled — about 1 year

Peaceful right?

Xin chào,gửi mình của 1 năm sau Bức thư này là một kết quả của lướt tiktok quá 2h sáng,thú thực bức thư này ra đời bởi một ý nghĩ xẹt qua trong lúc tôi đang rửa bát cho mẹ: "mình sẽ nghĩ gì vào năm 26 tuổi" xong xu nó bảo có app viết ghi chú xong gửi lại cho chính mình đấy nên mình cũng mày mò thử, hay bắt đầu viết thử gửi mình cho 1 năm sau trước vậy. Vào ngày của một năm sau,mình biết bạn có thể sẽ quên bẵng lá thư này đi bởi mình chẳng phải một người hay check mail hay nếu có mình sẽ thấy bản thân thật kinh khủng và không dám đọc hết lá thư,tệ nhất sẽ vừa đọc vừa nhăn mặt và xoá nó đi. Trước bắt tay vào việc viết lá thư này trong đầu mình đã có rất nhiều điều suy nghĩ kiểu à mình nên vt cái này,nên thêm cái kia,kiểu vậy. Nhưng khi đã thực sự bắt tay vào thực hiện,mình lại chẳng biết diễn tả điều đó ra sao. Nên có gì quá quá thể đáng(sai chính tả chẳng hạn) thì hãy bỏ qua cho mình. Gửi mình của mười bảy tuổi hẳn bạn sẽ có những bất an,hoang mang,lo lắng trước dự định trong tương lai của bản thân. Khoảng tháng này năm sau sẽ là lúc bạn đang ôn thi để chuẩn bị vào đại học. Có lẽ bạn sẽ cảm thấy áp lực,sợ hãi trước những quyết định mà sẽ ảnh hưởng đến tương lai bạn. Bạn sẽ cảm thấy mông lung và sẽ tự hỏi:"Mình làm vậy có đúng chứ?" Hay "sẽ ra sao nếu mình làm như này?","mình có đang đi đúng hướng không?" Và có thể sẽ có những lúc bạn thức cả đêm trăn trở hay thậm trí là bật khóc trước những điều đó. Bật khóc có vẻ là điều hơi cường điệu hoá quá nhỉ. Nhưng bạn hãy luôn nhớ rằng mình luôn tin vào lựa chọn của bạn bởi mỗi cánh cửa mà cuộc sống mở ra cho bạn là một cơ hội,trải nghiệm mới và hết mình vì những ước mơ mong muốn của mình chẳng phải là điều mình nên hối tiếc. Có thể lúc đó bạn sẽ nghĩ "ồ, sao hồi đó mình suy nghĩ đơn giản,ngây thơ quá vậy? Đại học là chuyện cả đời đó,không đừa được đâu,m thì bt cdg" hay gì đó đại loại v. Thú thật đến đây mình cũng không biết khuyên gì bởi mình biết kiểu gì cũng sẽ giãy đành đạch um sùm lên mà. "M có thi đ đâu mà m bt" hay "lúc đó nói thì hay lắm" Gửi mình năm mười bảy tuổi,năm 2024 là một năm tồi tệ với mình. Là năm mình học cách phải trưởng thành,phải học cách nhìn nhận những thiếu sót của bản thân. Mình sẽ khó có thể quên được cái buổi tối ngày hôm ấy,cái ngày bố của mình và cậu đã ra đi mãi mãi. Lúc bố còn sống mình còn từng nói bố mà mất mình sẽ không bao giờ khóc trong tang bố hay là sẽ không chăm bố lúc về già hoặc md hơn là rút ống thở gì gì đó. Mình luôn nhìn vào cái tiêu cực trong cách sống của bố mà không bao giờ chịu nhận ra hay thừa nhận rằng để có được một sống hạnh phúc, được đầy đủ bằng hoặc hơn các bạn bè đồng trang lứa đã có rất nhiều sự hi sinh của bố và mẹ trong đó. Bản thân mình cố chấp tin rằng à những cái bố mình dạy cho mình chẳng đúng gì cả,lúc nào cũng bắt chẹt soi mói đủ đường,mình ghét bố nhất trên đời. Nhưng khi mình viết những dòng này là khi mình đang trốn trong chăn vừa nằm viết mắt vừa rưng rức. Mãi mình mới nhận ra rằng (thực ra không chịu hiểu) bố luôn muốn bọn mình ngồi ăn cơm quây quần trong gia đình bởi vì bố muốn chứng kiến cả nhà ngồi ăn cơm với nhau,quây quần để bố hỏi chuyện với các con. Mình chỉ chăm chăm nhìn vào cái sự soi xét (thực ra là dạy bảo của bố) để biện hộ cho cái thói ích kỉ vô tâm của mình. Hay chuyến đi biển Hạ Long -điều có lẽ khiến mình hối hận và vô tâm nhất cho đến bây giờ. Lúc đó mình chỉ để ý xem mình có được đi khách sạn xịn không để khoe mẽ với bạn bè trong khi mục đích đi chơi là để tận hưởng với gia đình. Mỗi khi bố có ý định qua phòng mình để nói chuyện hay ở một tý với các bọn,mình lại tìm cách xua đuổi bố bằng những lời lẽ khó nghe nhất trong cuộc đời. Mình đúng là bất hiếu,ăn cháo đá bát,thậm chí còn chẳng chịu hạ cái tôi để thừa nhận bản thân không đủ chín chắn như mình tưởng để trân trọng những gì quý giá nhất trong đời. Những trăn trở,những khó khăn,những nỗi tiếc nuối lớn nhất trong lòng bố,bố đã dành hết cuộc đời mình để bù đắp cho cuộc đời của tớ,để cho mình chưa cảm thấy tự ti về điều gì. Mỗi khi bố bị bệnh thay vì chăm sóc hỏi han,lúc nào mình cũng cợt nhả,cáu gắt mỗi khi bố nhờ thậm chí còn chẳng hỏi han bố. Mình vẫn nhớ mãi câu cái bống nói: "bố bảo các chị thấy bố ốm chẳng quan tâm đến bố gì cả lúc nào cũng chỉ chơi gêm và la hét ầm ĩ trên gác". Lúc đó mình chỉ nghĩ đơn giản ừ bố bệnh chắc sẽ hết thôi,làm sao mà mất sớm thế được. Để rồi tối hôm đó bố rời đi chẳng hề báo trước,chưa kịp nhìn mặt mình lần cuối. Từ cái hôm đưa tang đến cái lúc đến nhà hoả thiêu ấy mình còn tưởng chừng như một giấc mơ với bao nhiêu lần mình tưởng tượng mình có thể quay về quá khứ nhắc bố đi khám hay ép bố bỏ rượu. Nhưng chẳng có phép màu nào xảy ra,chẳng có cú chớp mắt nào tỉnh dậy và thấy đó là một giấc mơ,có bố đang gọi mình dậy ăn sáng,cả những tiếng giục mình đi dọn hàng rửa bát cho mẹ hay cặp lồng bún riêu sẵn trên bàn nữa rồi. Lúc đợi người ta hoả táng bố, nhìn những người cũng mặc áo xô giống mình, chẳng thấy ai trẻ như mình cả. Lúc ấy mình cũng ước giá như bố có thể ở lại với mình lâu hơn nữa được không? Mình còn đã tưởng tượng đến cảnh dắt một thằng bạn trai có lẽ bố sẽ không ưng ý xong bố sẽ uống rượu với nó rồi mình sẽ mắng nó một trận cơ. Mình còn đang hí hửng năm sau được đi vũng tàu cơ mà? Mình tưởng bố bảo sẽ sống với mình đến năm bố 60t cơ. Vậy mà cũng sắp đến 1 năm ngày giỗ của bố rồi đấy. Gửi ánh của 2026,mình đang học cách trân trọng những khoảnh khắc đẹp nhất của đời mình bắt đầu bằng việc học cách yêu thương người thân của mình hơn ngay bây giờ. "Ui xời,chỉ giỏi nói xuông,lúc làm gì tốt cho m m mới quý th kh vừa ý m lại cáu nhặng lên rồi rủa ngta thế này thế nọ" mình phải thừa nhận mình thấy mình hãm chó vl. Nhưng bây giờ mình lại cảm thấy sợ hãi,sợ rằng mỗi khi mình tỉnh giấc mình lại mất đi một người thân nữa. Mình sợ mất đi bà,mất đi mẹ,mất đi các em. Mình sợ mình sẽ phải ngửi mùi khói hương,phải nghe những tiếng khóc,tiếng kèn đám ma một lần nữa. Sợ một ngày mai không được bà cho tiền ăn quà vặt. Sợ một ngày sẽ không còn bà nằm ngủ cạnh mình. Sợ rằng mình thức dậy sẽ chỉ được nhìn thấy bà qua lớp kính ướp hơi lạnh. Mình vẫn muốn được ăn cơm mẹ nấu. Được mẹ chở đi học. Được mẹ mua quần áo cho. Được nói chuyện với cả bà với mẹ. Được làm đứa trẻ hạnh phúc mãi mãi. Gửi lời chào của mình tới bà và mẹ cùng mấy nhỏ em nhe Đến đây thôi mình lại không biết viết gì nữa rồi. Dường như còn nhiều điều muốn nói mà chẳng thể nào biết mình muốn làm rõ cái gì. Vậy mình viết về những thắc mắc của mình hiện tại vậy. Bạn sẽ thay đổi như thế nào vậy? Bạn đã hoàn thành được mục tiêu nào đó ch? Chuyện tcam bạn ra s rồi?Năm 2025 đã đối xử với bạn như nào vậy? Bạn còn theo chủ nghĩa đề cao nữ quyền nữa kh? Bạn hãy hồi âm lại cho mình bằng một lá thư mới nữa nhé để mình của 2027,2028 và những năm sau sau nữa có thể biết nhe. Hãy luôn sống hết mình và tin tưởng vào những lựa chọn của mình nhe. Thư đã dài rồi,mình xin phép dừng bút tại đây. Chúc cho bạn có một năm cuối cấp thật rực rỡ,dám thử thách, dám vẽ lên tuổi trẻ bằng những sắc màu của những trải nghiệm cuộc sống đầy thú vị. Và hãy nhớ hồi âm mình nha. Tạm biệt.

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?