A letter from Apr 22, 2025

Time Travelled — 12 months

Peaceful right?

Dear FutureMe, Mình đã nghĩ năm nay là một năm thật tệ, mình ngồi một mình và đón sinh nhật tuổi 20 ở Fontainbleau nhưng thật ra nghĩ kỹ lại thì đó là tất cả những gì mình muốn và mình lựa chọn thôi mà. Mình muốn có những mối quan hệ cần thật nhiều thời gian để vun bồi và xây đắp chứ không phải những ngày khó khăn hay những lúc mệt mỏi không có lấy một người ở cạnh bên để chia sẻ, mình hiểu bản thân là một đứa kén chọn và khó khăn khi muốn ai đó bước vào cuộc sống của mình, mình khép kín và đôi khi người ngoài thấy mình thật vô tâm rồi chẳng biết để ý quan sát. trái lại mình lắng nghe hơn rất nhiều và chỉ là mình không biết thể hiện ra sao cho đúng, thời gian qua là khoảng thời gian khó khăn với mình khi phải tự bước trên hành trình mình đã lựa chọn từ việc năn nỉ bố mẹ cho đi du học đến việc tự sinh tồn trên chính những quyết định đó. vài lời mà có lẽ mình muốn động viên bản thân nhất chính là mình đã rất tuyệt vời trong hành trình này rồi, mình có thể thất bại và xa rời bản thân vào một khoảng thời gian nhất định nhưng nó không là mãi mãi, mình biết rằng mình vẫn luôn yêu bản thân và tham vọng hơn thế, Mình không muốn sống một cuộc đời như bố mẹ rằng phải nhìn mặt người khác để cúi đầu hay rồi thảo mai và phải thật nhiều năng lượng xung quanh người khác, mình biết sẽ chẳng ai muốn ở cạnh một người luôn ủ rũ chán nản và mệt mỏi. Mình lại càng không và chẳng bao giờ muốn thành nạn nhân trong mẳt người khác, mình không muốn mình có một cuộc đời thật đáng thương và tệ hại vì thiếu tự do hay như thế nào đó. mình không thể bình thường hóa việc chả ai quan tâm đến cuộc đời của mình hơn mình, chẳng ai biết bản thân mình muốn gì hơn chính mình và chẳng ai sẽ sống thay cuộc đời mình ngoài chính mình. Ngày hôm nay tròn 20 tuổi. mình vẫn tắt thông báo zalo facebook về ngày sinh nhật, bạn bè mình không biết và cũng không quá nhiều người biết, bố mẹ và gia đình vẫn ở đó và gửi những lời chúc đến cho mình. mình vẫn trân trọng nhưng đâu đó mình vẫn chẳng thể hiểu và chưa đủ tỉnh táo để cảm thông cho mẹ. một người mẹ độc hại và luôn ở đó để bày tỏ rằng tôi rất yêu con gái với cả thế giới nhưng đâu ai biết trước mặt tôi thì bà luôn tỏ ra đáng thương, mệt mỏi, cạn kiệt và rằng bà là nạn nhân như thế ngầm nói tôi là lý do cho những bất hạnh của cuộc đời bà. Tôi nhiều lần mệt mỏi và cũng chẳng muốn nói rằng việc đi du học chỉ là để giải thoát, tôi nghe những lý do và ảo mộng du học tuyệt vời nào là ước mơ của bố mẹ rồi khám phá chân trời xa rộng ngoài kia mà ao ước của người khác vì lý do của tôi chỉ đơn giản là giải thoát khỏi những tháng ngày bị gia đình trói buộc và liên tục chê bai miệt thị, chỉ cần tôi có chút thay đổi như kiểu con béo lên à, sao đeo khuyên tai to thế, mặt lại có mụn kìa rồi ty tỷ thứ khiến tôi không ngừng hoài nghi dằn vặt và ghét bỏ chính bản thân mình. Tôi nhận ra điều đó và tôi vẫn đang chữa lành những tổn thương thời gian ấy, những lần bị gọi với những biệt danh xấu xí và chê bai thậm tệ, tôi không ngừng lớn lên với nỗi tự ti đó và tôi hiểu rằng nếu tôi không bước ra khỏi thứ bóng tối đó thì cuộc đời của tôi sẽ chỉ mãi khép mình. Lý do mà tôi chẳng bao giờ đăng tin về bản thân lên mạng xã hội những hình ảnh và thước phim lung linh rực rỡ, tôi sợ lại bị đánh giá lại không được sống với con người thật của chính mình và rồi lại bi bắt gỡ đi bắt từ bỏ những gì chân thật nhất từ con người tôi. Tôi tổn thương như thế cho nên khi nhìn những bạn gái tự tin về vóc dáng và khoe những hình ảnh đẹp đẽ của bản thân thời thanh xuân tuổi trẻ, tôi luôn ngưỡng mộ. tôi cố gắng đăng những điều đó vào tài khoản cá nhân và nghĩ rằng mình dần dần sẽ can đảm hơn trong việc chia sẻ cuộc sống cá nhân như thế, cho đến hiện tại, tôi vẫn đang không ngừng học cách yêu chính mình nhưng vẫn chưa thể đủ can đảm để thôi nghĩ về việc họ sẽ đánh giá như thế nào về cuộc đời mình. vẫn chẳng thể có cái bản lĩnh để show hết những suy nghĩ thầm kín, quan điểm,tư tưởng đó vì nhiều lần toxic trong gia đình mà tôi lười bày tỏ bản thân và tôi không nghĩ rằng nó cứ đeo bám mãi một nỗi sợ ngày đó đến khi tôi trưởng thành, Tôi sợ hãi và trốn tránh thậm chí căm ghét những ngày vô vọng cùng cực khi bị nói này nói kia, những ánh mắt và lời lẽ chỉ trỏ nặng nhẹ khiến tôi không ngững khép mình lại, nó chẳng phải biến cố gì to lớn nhưng khiến tinh thần và tâm trí tôi không thể tự tin và ngày càng xa rời chính mình. Năm 20 tuổi này, những người bạn thân nhất của tôi cũng đã quên, tôi không mời họ và cũng không nhận được lời chúc nào cả dù tôi vẫn hy vọng và nghĩ rằng sẽ có ai đó, một người cũng làm tôi vui nhưng mà không sao cả dù không có ai tôi biết vậy thôi, mọi người đã không còn trân quý tình cảm như thế nữa, rằng mối quan hệ của chúng tôi đã không còn như xưa dù đã có khoảng thời gian thức đến 12h để cmsn lẫn nhau, tôi không trách họ, tôi lại thấy trách mình nhiều hơn khi ko thông báo gì, nhưng đó là lựa chọn của tôi, để tôi biết là mọi người và cả tôi nữa đã thực sự lớn rồi, ai rồi cũng sẽ khác và đổi thay, Năm 20 tuổi này tôi muốn đọc nhiều sách hơn, để tự vấn cũng như biết được cách tự bầu bạn với chính mình, rồi không còn phụ thuộc tình cảm hay kỳ vọng vào ai nữa, không có nghĩa là tôi tách biệt mình ra khỏi xã hội nhưng mà để chữa lành những thương tổn và yêu chính mình nhiều hơn nữa. Tôi chỉ ước một điều duy nhất là tôi của những năm tuổi trẻ sẽ thật sự vui vẻ, thật sự hạnh phúc, thật lòng thật tâm ít những lo toan bộn bền, thật vui vẻ vui vẻ, thật giàu có, đầy đủ để lo cho bản thân mình và lấp đầy những gì đã khuất. Thật giỏiiiiiiiiiiiiiiii thật giàuuuuuuuuuuuuuuuuuu thật hạnh phúccccccccccccccccccccccc Tao rất yêu mày, nhớ cho kỹ là tao yêu mày nhiều lắm, đừng từ bỏ nhé, mày sẽ được vui được hạnh phúc ông trời sẽ che chở cho mày, chỉ cần mày vẫn sống và nỗ lực hết mình với những đam mê và khát vọng, mày hãy ở đó nhé đến khi thật giỏi thật giàu và thật hạnh phúc!!!!!! mình sẽ gửi nó cho sinh nhật năm sau, năm sau thử public sinh nhật xem như thế nào nhé, mày thông báo thử xem xem sẽ có bao nhiêu người để ý. cảm ơn mày vì đã sống đến tận bây giờ !!!!!

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?