A letter from Feb 03, 2025

Time Travelled — 12 months

Peaceful right?

Chào, Tôi thấy việc mở đầu bằng tiếng Việt sẽ khiến bạn thoải mái hơn, chắc bạn không nhớ nổi ngày này năm ngoái tôi đã gửi cái này, chắc bạn có. Điều đấy có thay đổi gì trong bạn không? Bạn luôn muốn chiều lòng tất cả mọi người, kể cả khi đó là tôi. Tôi biết bạn hiểu bạn chẳng thu được lợi lộc gì trong vụ này, tôi cũng thế. Dù sao bạn cũng chưa từng làm ai hài lòng về chính mình, kể cả tôi. Tôi không ở đây để trách cứ, thôi nào. Tôi giống bạn thôi, tôi không muốn bị để ý. Có lẽ đó là lí do vì sao thế giới không thể quay ngược thời gian, để cho bạn không gửi được một hồi âm. Tôi nghĩ bạn hiểu. Bạn nên thấy mừng vì tôi đã nhớ đến bạn - trong điều kiện bạn sống tốt đủ để quan tâm. Bạn nên thấy mừng vì đâu đó trong bạn tôi đã nhận được một đáp án. Tôi biết bạn thích truyện kịch tính, cuộc đời bạn kịch tính đủ mà. Cuộc đời bạn sẽ kịch tính đủ mà. Tôi định hỏi bạn đã viết được gì trong năm qua, nhưng giờ tôi lại thấy không thiết tha lắm. Tôi cần biết gì ở bạn đâu. Tôi chẳng cần gì. Tôi mong bạn còn nhớ Lâm Dị và Tần Châu, lần đầu tiên tôi thấy việc yêu ai đó tự nhiên đến vậy. Tôi đã yêu truyện trinh thám đấy, bạn thì sao? Tôi mà là bạn, tôi sẽ tìm hiểu thêm về truyện kinh dị và trinh thám. Chỉ nói vậy thôi. Tôi mong bạn ngừng đau đáu mỗi khi nhìn thấy một đứa trẻ bị bạo lực học đường. Tôi mong bạn tìm đến ai đó để nói về liệu bạn có ổn không khi luôn cảm thấy như vậy. Ở nơi tôi đang đứng, tôi chả thấy có tác dụng quái gì trong việc tìm hiểu xem bạn có bị ám ảnh vì từng chứng kiến bạo lực học đường hay không. Trời ạ, làm như bạn không biết vậy. Làm như bạn rảnh đến nỗi đi ôm hôn một đứa trẻ không ai thương ấy. Tôi thấy sống kiêu ngạo dễ hơn bần hèn. Sống bần hèn không phải sống. Nhưng tôi thấy nó thật mỉa mai, tôi hèn như một con kiến. Tôi biết bạn khóc cho người hèn như một con kiến, bởi vì bạn cũng hèn như một con kiến. Kiến vẫn sống đến giờ đấy thôi, chúng còn là loài chẳng tận diệt được. Tôi muốn bạn biết con người ta thường đánh giá mình rất thấp khi gặp khó khăn. Ai cũng vậy thôi. Đừng chừa mình ra ngoài. Và rằng những người ấy vẫn xứng đáng được yêu. Đừng chừa mình ra ngoài nữa. Thôi tiết Sinh học đã sắp hết, tôi đành ngừng đánh máy tại đây. Lời kết cho tôi xin phép được nói, tôi mong bạn đang ở một nơi hạnh phúc. Hãy để ngày hôm nay trở thành một ngày lành, nhé.

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?