Press ← and → on your keyboard to move between
letters
Gửi đến Phạm Hồng Nhung của 2026,
Xin chào, Tớ là Hồng Nhung của 2025. Hôm nay là ngày 30/1/2025 tức mùng 2 Tết âm lịch đó. Tớ viê thư này đến cậu để nhắc nhở cậu một chuyện: Đừng về quê nhaaaaaa
Có thể cậu đã quên nhưng tớ sẽ nhắc cho cậu nhớ là vào đêm mùng 1 bố cậu đã làm gì với tớ nhé. Bố cậu đã đi uống rượu trong nhà chú Trung về. Hôm đó tớ ko ăn lẩu mà về nhà để ngủ sớm. Tớ về tắm rửa và ăn mỳ tôm, xem đt và lap 1 chút. Lúc tớ định ngủ cx là lúc bố về. Bố tớ lì xì cho tớ 200k. Hóa ra lấy lì xì ra để bắt đầu lải nhải mọi thứ. Bố bắt đầu nói tớ nhưng mà nói gì tớ cũng ko nhớ được. Cậu biết mà mấy chuyện không quan trong tớ sẽ ko để trong lòng làm gì cho bực mình đúng ko. Cậu của tương lai cũng đừng suy nghĩ nhiều nhé, vui tươi lên, tớ và mọi người thích vẻ năng động và vui tươi của cậu lắm đó.
Nhưng mà không hiểu sao tớ thật sự rất tủi thân và tớ chỉ muốn khóc mà thôi. Nhưng mà bố tớ bảo tớ ích kỷ. TẠI SAO TỚ LẠI ÍCH KỶ VÌ TỚ KHÓC KHI TỚ TỦI THÂN. Chính vì vậy tớ lại càn tủi thân hơn. Khi bố đã đi, tớ lướt những vid trên tiktok để chữa lành bản thân, nhưng rồi tớ, tớ khóc to hơn, tớ thương bản thân mình hơn, tớ đồng cảm với những bạn trong vid, và ko kiểm soát đc cảm xúc, tớ khóc nấc lên. Nhưng bố tớ ko để yên cho tớ, bố tớ pho vào phòng và bắt đầu nói nói, bố tớ nói nhiều lắm. Tớ vẫn không ngừng khóc nấc lên nhưng mà tớ ko nghe thấy bố tớ nói gì. Tớ cũng chả để ý lắm. Tớ đã xin bố ko gian riêng. Nhưng bố tớ ko cho, bố kêu là " ĐÂY LÀ NHÀ T, T THÍCH ĐỨNG ĐÂU T ĐỨNG" rồi từ đấy bố ở trong phòng tớ lải nhải suốt hơn 1h đồng hồ. TỚ KO CÓ KHÔNG GIAN RIÊNG. Mẹ thì ko cho tớ nói, tớ thì khó chịu vì bố cứ nói, xúc phạm tớ trong khi chẳng biết gì về mình. Sau một khoảng thời gian bố lải nhải xong thì kêu tớ đừng làm cho mối quan hệ của bố mẹ rạn nứt. TỚ LÀM GÌ SAI TRONG CÂU CHUYỆN NÀY. Một lúc sau bố tớ mới về. Căn phòng trở lại sự tĩnh lặng như trc. Tớ vẫn tủi thân, vẫn tìm cách chữa lành. Sau 1 tiếng xem tik tok mà nước mắt vẫn rơi ko ngừng, mắt đã rát, mũi đã ngạt, đầu đã đau. Tớ buồn đi vs và soi gương thấy mình thật xấu, mắt sưng húp. Xong tớ đi ngủ, nước mắt vẫn tự động rơi, mũi ngạt và ngồi dậy xì mấy lần ko hết. Bây giờ đã là trưa, bố tớ bật nhạc từ 8h đến bây giờ vẫn bật, ko để cho tớ ngủ. Nhưng tớ vẫn nằm thêm đượ 3h và h là 11h rồi. Tớ vẫn khóc nhưng sẽ nhanh chóng chữa lành thôi mà đúng ko. Tớ sẽ nhanh chán sự tủi thân này trong 1 tuần thôi nhẻ, 1 tuần có vẻ dài quá.
Tớ viết thư này nhắc nhở cậu đừng về quê, có thể mẹ sẽ giục cậu về quê nhưng mà đừng nhé. Tớ không muốn cậu sẽ rơi vào hoàn cảnh như tớ, khóc trong đêm mùng 1 đầu năm đâu. Cậu không có riêng tư đâu đó. Mọi người có thể sẽ nói "m ko nghĩ cho mẹ m à" VẬY AI NGHĨ CHO TỚ. Đừng về nhé, rời xa chỗ này là giải thoát đó, đừng về. Gửi tiền về cho mẹ thì được. Thoát ra khỏi nhà này là kỳ tích rồi nhé. Nếu cậu đã tha thứ cho bố rồi, nhưng tớ chưa, tớ cần 1 câu xin lỗi từ bố tớ, tớ thật sự cần ko gian riêng, nếu ko có tớ ko về, tớ sẽ ích kỷ cho bản thân mình vì tớ khóc khi tớ tủi thân. Nếu cậu tủi thân, cứ khóc nhé đừng giữ trong lòng. Khóc thật to nhé, khóc nhiều nhé, rồi mọi chuyện rồi sẽ qua, rồi cũng sẽ ổn thôi, rồi hãy quay trở lại với con người tích cực của thân trước đây nhé. Mọi người yyu con người cậu lắm. Yêu cậu nhiều đó.
Người bạn của quá khứ yêu cậu lắm,
Phạm Hồng Nhung 2025
Sign in to FutureMe
or use your email address
Create an account
or use your email address
FutureMe uses cookies, read how
Share this FutureMe letter
Copy the link to your clipboard:
Or share directly via social media:
Why is this inappropriate?