A letter from Mar 15, 2023

Time Travelled — almost 3 years

Peaceful right?

Hello Thảo Linh của 3 năm sau, Tớ là Thảo Linh 18 tuổi, Thảo Linh của 2023. Nay tớ muốn viết thư cho cậu để kể về những khó khăn, chuyện buồn của tớ dạo gần đây. Chắc đến lúc đấy cậu cũng có những nỗi lo lớn hơn rồi chứ chẳng còn phải là những chuyện cỏn con như thế này nữa. Nhưng cậu biết không, những chuyện đấy bây giờ lại là cả thế giới của tớ, cả thế giới và tương lai của tớ phụ thuộc hết vào kì thi HSG tỉnh rồi. Trước kì thi tớ đã rất cố gắng, tớ cố như nào chắc chỉ mình tớ biết. Mấy ngày nghỉ tớ ôn thi rất nhiều, cả ngày thậm chí tớ còn chẳng cần làm gì, chỉ ngồi lì trên giường với đống đề dày cộp. Nhìn đống đề ấy tớ thấy nản lắm, cả tập word form, cả tập viết lại câu và hàng chục tập đề practice test nữa. Nhiều lúc tớ cũng chẳng muốn ôn đâu, nhưng trong đầu tớ lại cứ có suy nghĩ "thôi nhỡ đâu đến lúc đi thi trong đề có câu này thì sao? mình không ôn bây giờ sau này mình có tiếc không?" thế là tớ lại ngồi dậy ôn tiếp. Đến hôm thứ hai liên tiếp ở nhà quá nhiều tớ bị đau đầu, chắc do cứ ngồi lì một chỗ đấy. Kể lể chút thôi chứ cái quá trình ôn thi đấy cũng không quá khắc nghiệt đâu, tại vì lúc học thì tớ cứ ung dung nên mấy ngày cuối phải tăng tốc ôn thi thôi. Hôm đấy tớ làm bài khá ổn, lúc làm bài tớ cũng có cảm giác là tớ làm ổn nên sau khi ra khỏi phòng thi tớ không lo lắng gì nhiều. Tớ nghĩ mình đã làm những câu có thể, mấy câu tớ không biết thì tớ khoanh bừa, đúng thì đúng, sai tớ cũng không tiếc. Tớ không so đáp án luôn, nhỡ đâu điểm của tớ không như tớ mong đợi thì chắc tớ buồn từ hôm thi xong mất. Hôm nay thứ tư ngày 15 tháng 3 năm 2023, tớ biết điểm rồi. Mấy ngày nay tớ lo lắng cứ như ngồi trên đống lửa, cứ 5 10 phút là lại vào check Zalo một lần để xem cô đã gửi điểm chưa. Tớ sốt ruột mãi từ hôm kia tới giờ, thế mà cho đến tận chiều tối hôm nay tớ mới biết điểm. Lúc đang ngồi trợ giảng tớ nhận được bảng điểm, tìm mãi mới thấy tên mình. Tớ được giải ba. Trước đấy tớ đã mơ về giải nhất, hì đúng là mơ thôi nhỉ, mong muốn được giải nhì, trong cái ước mơ đấy của tớ không hề có giải ba, ấy thế mà giờ đây tớ lại được giải ba. Không chuẩn bị tinh thần từ trước nên khi bây giờ biết giải rồi tớ cũng không biết phải làm gì nữa. Tớ chỉ thấy bản thân thật vô dụng, chẳng còn mặt mũi đâu mà gặp mặt mọi người nữa, nhất là những người đã kì vọng rất nhiều vào tớ như mẹ. Trước giờ từ lớp 1 đến lớp 10 tớ chỉ biết có việc học, đạt được thành tích cao trong việc học là điều duy nhất khiến tớ cảm thấy mình không vô dụng. Ngoài việc học ra tớ còn điểm gì tốt không? Chẳng còn gì. Đến giờ cái điều duy nhất tớ của thể vịn vào nó cũng biến mất rồi. Tiếng Anh từ bao giờ đã chẳng còn là điểm mạnh của tớ. Tớ biết nhìn mặt mọi người như thế nào đây? Giờ tớ mới xem lại hóa ra được giải ba cấp tỉnh thì chẳng được cộng điểm gì sất, cái giải này của mình bây giờ để làm gì nhỉ, nó vô nghĩa thật. 3 năm ròng rã học đội tuyển, thế mà những gì tớ nhận lại được là chẳng là gì, tất cả mọi thứ đổ sông đổ bể hết. Mang tiếng là học sinh chuyên, lại còn là Anh 1, mà lại chỉ được có giải ba cấp tỉnh? Bao lâu nay tớ nghĩ và mọi người xung quanh, đặc biệt là ở nhà, họ hàng, mọi người đều gắn tớ với việc học. Không còn được giải cao nữa, tớ biết làm gì bây giờ? Từ giờ tớ lại sẽ bị mẹ giám sát việc học chặt chẽ hơn rồi, điểm học bạ của tớ nếu không đủ xét vào FTU thì giờ tớ nên làm gì? Thi lại ielts à? Giờ mẹ tớ đang đi đón Dũng, tớ cũng không muốn mẹ về quá nhanh. Gặp mặt mẹ tớ biết nói gì đây? Từ hồi c2 tớ đã quen được mẹ mua đồ cho vì một thành tích gì đó, ví dụ như vì được giải tỉnh nên tớ mới có cái này cái kia. Giờ được giải ba, tớ tự nhiên thấy số tiền mẹ bỏ ra để mua quần áo, giày của tớ hôm qua là vô nghĩa. Tớ vô tích sự thì việc gì mẹ phải mua cho tớ. Tớ mệt lắm, chẳng muốn nghĩ về tương lai nữa. Ngày mai thi toán giữa kì, tớ còn chưa học và cũng chẳng có tâm trạng để học, ngày mai tớ còn chẳng biết sẽ vượt qua như thế nào thì nói gì đến chuyện tương lai? Rồi mẹ sẽ lại hỏi chuyện tớ, tớ sẽ lại phải trả lời những câu hỏi tới tấp của chú Vĩ của bà ngoại của bố của Trang, rồi nghĩ đến cả việc mọi người thấy tớ chỉ được có giải ba cũng khiến tớ chán chường mệt mỏi. Tớ chỉ muốn biến mất khỏi thế giới lúc này thôi, hoặc đơn giản là chỉ cần ở một mình thôi, thế thì sẽ không phải đối diện với những câu hỏi nữa. Đúng là một ngày khó khăn thật đấy, tớ phải vượt qua ngày hôm nay kiểu gì đây? Tớ muốn biến mất thật đấy

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?