A letter from Feb 04, 2023

Time Travelled — almost 3 years

Peaceful right?

Xin chào, mình là cậu năm 18 tuổi đây. Giờ chắc cậu cũng đã 23 hoặc hơn rồi nhỉ? Mình thật tò mò không biết bản thân 3 năm sau như thế nào nữa (vì mình hiện tại tệ như cứt ý ㅋㅋㅋㅋㅋ). Mình chưa từng nghĩ tới việc viết thư cho bản thân trong tương lai đâu, nhưng sau khi trải qua Tết năm 2023 thì mình có rất nhiều điều muốn nói với cậu (dù mình có dở văn đi chăng nữa cũng phải đọc hết đấy nhé). Tết năm nay thực sự như lồn vậy, cứ nghĩ rằng về quê mình sẽ được xả sì trét cơ nhưng mà ông trời lại say "ĐÉO" với mình. Chuyện thứ nhất, nhuộm tóc. Mình đã 18 tuổi - là người lớn rồi mà đúng chứ? Thì mình muốn nhuộm tóc màu nào lại chả được, my body my choice i don't want anybody to appreciate me nhưng họ hàng và cả bạn bè của mẹ lại nói màu tóc của mình không phù hợp. Mình thật sự không hiểu nổi không phù hợp chỗ nào, hay là trong tư tưởng của họ vẫn còn nghĩ rằng nhuộm tóc màu nổi là mấy con đĩ con điếm. Ghét vãi lồn ý, mình chỉ muốn đứng trước mặt bọn họ và nói ra 7749 quan điểm dẫn chứng về việc nhuộm tóc đéo liên quan gì tới nhân cách, đạo đức của họ hết. Cái đêm sau khi nhà mình cúng cha xong, mình với mẹ đã nằm tâm sự với nhau. Mẹ kể rằng rất nhiều người nói về màu tóc của mình, nhưng quan trọng họ không nói trước mặt mình mà lại đi nói với mẹ, mẹ buồn lòng. Dù vậy mẹ cũng nói lại để bảo vệ mình nữa (mẹ đã nói nếu nhuộm tóc khiến mình tự tin hơn thì chả sao cả) nhưng mà mẹ vẫn buồn ý, vì mẹ là giáo viên mà). Có một vài phụ huynh của học sinh trong trường chỉ lo làm đẹp mà không có tiền chăm lo việc học của con em nên mẹ mình khó chịu lắm, mẹ còn nói họ nữa cơ vậy mà chính con của mẹ lại đi nhuộm tóc như thế (giống như quả báo vậy). Mình nghe xong chỉ muốn khóc thôi, mình biết là lúc người ngoài đánh giá mình mẹ đã đứng ra bảo vệ nhưng khi nghe mẹ kể vậy mình muốn khóc lắm luôn, có cảm giác như mẹ đánh đồng mình như mấy người đó (hoặc do mình hiểu sai ý mẹ). Mẹ cũng buồn vì mình nghe lời thầy Sơn-người ngoài thay vì nghe lời mẹ, nhưng mà nghe lời gì chứ? Mình nói đi nhuộm màu trầm là vì mẹ muốn chứ có nói là vì thầy Sơn muốn đâu?? Nhưng mà nói vậy thôi chứ có chết mình cũng đéo nhuộm màu nâu hạt dẻ đó đâu. Cách sống của mình bây giờ vốn dĩ chả quan tâm người ngoài nghĩ gì mà, quan trọng là bản thân mình, cứ sống và làm theo điều mình muốn miễn nó không vi phạm pháp luật là được. Còn nếu mẹ sợ ảnh hưởng tới danh dự của mình thì mình ở Sài gòn luôn khỏi về quê (nói vậy đó mà làm được hay không thì chưa biết) ㅋㅋㅋㅋ Tâm sự nhiêu đó đủ rồi, còn cậu 3 năm sau đã tốt nghiệp chưa (mong là rồi vì mình không muốn bản thân trong tương lai phải trả tiền học lại đâu hic). Mình hiện tại mới phát hiện ra nghề IT Comtor, cũng có hứng thú nên mình đang tìm hiểu đây. Cơ mà biết đâu sau này mình lại rẽ vô sư phạm =))))))) người ta hay có câu nghề chọn người mà. Về người yêu ý, cậu đã quên đi bóng hình của nyc và tìm được người mới chưa? Nếu được thì xin chúc mừng nha kkk còn chưa thì hãy ráng mở lòng ra chút nữa, sớm hay muộn cũng có người yêu cậu thôi. Nhưng mà trước khi muốn có người khác yêu mình thì mình phải yêu bản thân trước. Chúc cho mình 3 năm sau làm được nhiều điều mình muốn, có nghề nghiệp để mẹ khỏi phải lo. Cảm ơn cậu vì đã can đảm vượt qua những khó khăn, thử thách, bỏ ra một đống nước mắt để tiến lên phía trước, đã vất vả nhiều rồi. Hãy xem bức thư này là động lực giúp cậu trưởng thành hơn nhé <3 Yêu thương, Phụng năm 18 tuổi.

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?