A letter from Jan 10, 2023

Time Travelled — almost 3 years

Peaceful right?

Dear Future me 3h51ph ngày 10/1/2023. Chuẩn bị về quê ăn tết. K biết phải viết j trong đây nữa. Mới đọc lại thư 2 năm trước, là trc khi có kết quả xét tuyển. Mọi thứ có vẻ đang đi đúng hướng, nhưng cảm giác nó cứ nàm sao í. Sai, nhma sai ở chỗ nào? Đến bản thân còn không biết. Không phải đi sai ngành, không phải chọn sai trường, v là sai ở đâu? Mọi thứ vẫn đang đúng. Chả lẽ tương lai nó sẽ sai sao? Tình hình học tập hiện tại sẽ không đề cập, bởi bản thân chắc cũng biết quá rõ. Hk2 năm nhất trải qua những gì, điểm số ra sao, còn ai biết rõ hơn nữa. Hk1 năm 2 khá hơn, có lẽ là do đã quen, có lẽ là do hiểu bản thân hơn. Hiểu bản thân muốn gì, là gì. Còn vài vấn đề đáng quan ngại về sức khỏe tinh thần đã được đề cập trong thư đầu tiên- Nó nói đúng- 1 phần. Phần còn lại là nó khuyên đi khám bsĩ. Phần này chắc không đúng. Sự thật là bản thân có lẽ đang mắc một số bệnh tâm lí, nhưng k quan trọng. Cuối cấp 3, cta thấy việc đậu vào đh là quan trọng nhất, là to lớn nhất, mục tiêu trước mắt chỉ có 1 - là vào được đh. Nhưng sau đó thì sao? Vào rồi thì sao nữa? Lên năm 2, thấy việc improve bản thân là quan trọng. Trau dồi tri thức, nâng cao tư duy thiết kế, để tốt nghiệp, sau này ra trường có việc làm, đó mới là quan trọng nhất, là mục tiêu to lớn nhất. Rồi đến khi ra trường, có việc làm rồi, nó chả còn là gì nữa. Đậu đh chả còn là gì. Học thêm revit chả còn là gì. Chả còn gì quan trọng, v cố gắng để làm gì v? Cố gắng vì 1 thứ trong khi chỉ 2 năm sau thôi nó đã đéo còn 1 chút ý nghĩa nào nữa. Còn non lắm, chả biết gì. Không biết yêu đương. Tại sao v? Tự hỏi trong tương lai khi đọc những dòng này bản thân đã "yêu" chưa. Tại sao việc yêu một thứ gì đó, như yêu nghề, hay yêu cái đẹp, yêu tranh vangogh nó dễ dàng đến v? And why is having feelings for a living breathing human so **** hard? Không phải không thân thiết với ai đủ để dành tình cảm cho họ. Mà là sợ. Sợ cái gì, cũng k biết. Chắc sai là sai ở chỗ này. Cũng không đúng. Thích được ở một mình, v tại sao lại sai khi được ở một mình? Tại sao lại sợ cô đơn? K đúng, có lẽ chỗ này không sai. V rốt cuộc sai ở chỗ nào. Ở tương lai sao, vì bản thân k có năng lực? Sợ sự thất bại sao? Chuyện này sau mới biết được. Không hào hứng cho lắm. Sức khỏe xuống cấp nhưng vẫn ở trong mức cho phép. Có lẽ trong tương lai nên chăm sóc bản thân nhiều hơn. Nên chăm chỉ hơn và ăn đúng bữa maybe. K khuyên nhủ, k hỏi han, biết quá rõ sẽ không thay đổi. Chỉ cần nhìn vào gương bây giờ sẽ thấy được bản thân lúc đang đọc mail này. Sở thích đang chuyển hướng, cảm giác nó đang đi đúng hướng. Cảm thấy vui và thư giãn khi nghe podcast tâm lí tội phạm và xem phim về chủ đề tương tự. Nó như mỏ neo v. Neo với thực tại. Và thực tại thì tàn nhẫn. Con người tạo ra mercy, và cũng tạo ra ******. Con người quyết định tội nào được tha thứ, tội nào không. Đúng là đạo đức giả. Dựa vào đâu mà có thể quyết định như v chứ. Một người sinh ra đã bị mù, xã hội có cười nhạo hắn ta vì hắn không thấy được bầu trời? Một kẻ mất chân trong vụ tai nạn khi hắn mới 10 tuổi, xã hội có chỉ trích hắn vì hắn không thể chạy marathon? Không đéo đéo đéo. Xã hội thông cảm cho hắn, 'đồng cảm' với hắn. Haha, 'đỒnG cẢm'. Có đôi mắt 10/10, có cặp chân lành lặn mà tư cách nào để nói 'đồng cảm' v?. Một ng sinh ra với psychopathic traits, lại bị khinh thường, bị gọi là quái vật. Lớn lên trong trại trẻ mồ côi, hay ba mẹ bạo hành, bỏ mặc, phát triển narcissist traits, và n mental disorders khác bị gọi là quỉ dữ, không đáng được sống. K có cảm xúc là k phải con người? Phải biết yêu mới là con người hay sao? Morals, society standards đuợc xây dựng cũng chỉ để phục vụ cho sự ích kỉ của con người. Vốn dĩ dark triad có ít hoặc k có mặc cảm tội lỗi, họ đơn thuần là k thể thật sự ăn năn hối lỗi. Cảm xúc của họ chỉ phục vụ bản thân, tức họ k thể có mối quan hệ tình cảm sâu đậm với ng khác, k thể yêu. Vì v nên họ k phải con người? Họ phá luật vì không nhận thức được hậu quả cho hành động mình. V nên họ xứng đáng mục rữa cả đời trong ngục tối? K thể thấy bãi cỏ hay mặt trời 1 lần nữa? Họ xứng đáng ngồi trên ghế điện? Họ nguy hiểm, nhưng cũng là con người. Cta thông cảm, thương hại cho người mất 2 chân và 2 mắt, nhưng lại ghê sợ trước những người mắc mental disorders. Haizz, nói đạo đức giả thì cũng xứng đáng mà. Lỗi ở ai khi họ sinh ra đã v? Khi tuổi thơ họ là những chuỗi ngày sống k bằng chết, từ đó để lại những tổn thương vĩnh viễn trong suy nghĩ, nhận thức? Đọc hết đoạn trên để hiểu góc nhìn đối với cuộc đời hiện tại. Xã hội đeo công bằng và đạo đức giả, họ chỉ muốn giúp những ng họ muốn giúp, chỉ thông cảm cho những ng họ muốn thông cảm. Chỉ có bề mặt. Shallow. Có phải vì v nên bản thân cảm thấy xa lạ đối với tình yêu? Bởi vì ai cũng chỉ là bề mặt? Họ chỉ thích cái họ thấy, thông cảm cho những thứ họ muốn. Chả có ai chấp nhận con người thật của nhau và yêu sâu đậm cả, khi mà sự 'đạo đức giả' đó đã trở thành 1 phần bản chất. Nếu trong tương lai có gặp được một người thật sự xứng đáng được yêu thương và đem lại hạnh phúc, xin phép rút lại mấy lời toxic ở trên =))). Hết thư ùi ak uwu. Chúc sức khỏe, chào thân ái. Kí tên: toidangckamznoquakhuguibandangckamznotuonglai

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?