A letter from Sep 9th, 2021

Time Travelled — almost 5 years

Peaceful right?

Người e thương à, vẫn như năm trước, cùng thời điểm này e vô cùng khủng hoảng vì mối quan hệ với a, sự hờ hững vô tâm vì a đang mải mê đi cướp thứ k phải của mình, những sự thật a giấu giếm bị phơi bày, niềm tin sụp đổ, trong khi e thì mất toàn bộ tiền và có thêm khoản nợ vì muốn cược xương máu của e suốt mấy năm chỉ để a hết nợ và sớm thoát khỏi nơi đó, về với e. Năm nay, khoản nợ e giải quyết đã gần hết, nhưng e vẫn khủng hoảng, vì a vẫn như cũ, hứa hẹn đó r lại thất hứa. Còn nhớ k? Hình như cũng khoảng tầm 2 năm trc, a hứa cho a nửa năm a kiếm tiền, trả xong nợ vs bố a thì a về. Và rồi 1 năm trước, a nói khi nào visa hôn thú giả kia k thành, a mới về. Và năm nay, a vẫn chưa về. E liên tục thất vọng hết lần này tới lần khác, niềm tin với a cũng rơi rớt dần theo từng đó lời hứa của a. Rồi càng ngày, em càng cảm thấy sự lạnh nhạt của a. A vẫn nói a muốn nắm tay e cả đời, k thể buông ra. A vẫn nói a thương e. Nhưng e giận dỗi a liền k thèm liên lạc nữa. A viết mấy câu lên nhóm 2 ng đó đc 1 ngày, r a bỏ. Mới giận a vì a luôn phải để e nhắc trả bài trc khi e ngủ, nhưng hôm sau vẫn thế, hôm sau nữa vẫn vậy. Và khi e giận, a cũng bỏ luôn k thèm quan tâm. Dù e từng nói, sự chờ đợi của a dành cho mỗi lần e giận, sẽ chỉ càng khiến e thêm bực bội, tổn thương và mệt mỏi. A vẫn cứ y như thế. Có lẽ với a, e và cảm xúc của e, đã sớm k còn là điều a coi trọng nữa r. E sẽ gửi lá thư này tới a của 5 năm sau. K biết tới lúc đó a còn dùng cái mail này k nhỉ? Tới khi đó trang web này còn dùng tốt chứ? Và chào a - người e vẫn luôn thương - e nghĩ vậy. Vì a là ng đầu tiên e yêu, và nếu sau a, e nghĩ e k còn đủ dũng khí và niềm tin dành cho ng sau nữa. E k muốn yêu 1 ng mà k thể dành toàn tâm toàn ý cho ng ta. Nên a chắc sẽ là trải nghiệm yêu đương duy nhất của e. K biết hiện tại, mối quan hệ của 2 chúng ta là gì nhỉ? Cả 2 đều 35t. A chắc vẫn to lớn như cũ, còn bé "mỡ", kết tinh khoảng tgian đầu bên nhau của 2 đứa, k biết nó lớn lên, hay đã biến mất r nhỉ? E thì chắc chắn có dấu hiệu tuổi già r. Thức khuya nhiều, stress nhiều, ...tàn nhang đầy mặt, da sạm màu, nếp nhăn vì cười nhiều trước mặt ng khác. Mắt thâm quầng, sụp mí vì mắt khóc nhiều, sưng nhiều, trùng da. Giống như da bụng, da đùi phụ nữ sau khi mang bầu ấy. K biết e với a có đứa nhóc nào chưa nhỉ? Và nó là con chung hay con riêng? Ở thời điểm e viết thư này cho a, e đặc biệt có 1 đứa nhóc thật giống a. Nhìn ảnh a lúc nhỏ, e rất muốn có 1 phiên bản thật để ôm trong tay khi yêu thik và tét mông khi bực mình vì bố nó. Vậy nhưng cũng thời điểm này, e đang cảm thấy rất bi quan về mối quan hệ của cả 2. Để e nói a biết nhé, e ở công ty luôn đc gán ghép mai mối với ông anh duy nhất chưa vk bên sản xuất đó. Mọi ng ng này 1 câu ng kia 1 câu, ngay cả sếp e còn đùa trước bao nhiêu ng mong sẽ có thêm 1 đôi. Nhưng e chỉ cười lấy lí do nói k cần và thậm chí có em gái nào mới vào còn chủ động mai mối ngc lại cho ông ấy. E biết mọi ng trêu vui cũng có, mà người ái ngại cho tình cảnh chờ đợi của e, họ khuyên thật cũng có. Chỉ là e biết, khi e toàn tâm toàn ý vì điều j đó, e nhất định sẽ k bị thu hút bởi thứ khác nữa. Thậm chí e còn thầm nghĩ, đợi tới khi a về, e nhất định sẽ dắt a tới trc mặt mọi ng vênh mặt lên khoe ai nói e chờ là sai nào? ( nhưng giờ thì e k chắc nữa). E từ nhỏ đã luôn sợ ch tình cảm đổ vỡ. Vì e nghe bố mẹ cãi nhau từ nhỏ. Đã có lúc cả đêm e k ngủ, nghe bố mẹ cãi nhau mà ngồi ôm đầu khóc, thậm chí nghĩ mình là nguyên nhân khiến bố mẹ cãi nhau. Nên suy nghĩ, trách nhiệm của e cũng đc xây dựng từ bé, vừa trưởng thành lại vừa cố chấp. Và sự nhạy cảm về giác quan, lo sợ bị lừa gạt, bị tổn thương cũng âm thầm lớn lên từ đó. E sợ phải tin hoàn toàn ai đó, vì e sợ niềm tin của mình khi sụp đổ sẽ phá vỡ lớp vỏ mạnh mẽ bên ngoài của e. E và a của 5 năm tiếp theo, chúng ta đang ở đâu nhỉ? A từng vẽ viễn cảnh 2 đứa sống vs nhau ở xứ ng, làm việc, cuối tuần đi chơi, mỗi năm về 1 2 lần chơi vs 2 bên gđ. Nhưng e từng chịu cảnh suýt mất đi bố, e rất k muốn lại phải đóng cửa giấu tiếng khóc trong nhà tắm, nhà vệ sinh vì bố ốm nhập viện mà k thể về phụng dưỡng. E thương mẹ e, e trai còn dại, cứ vất vả xuôi ngược chăm nom bố. Và e cũng thương cả mẹ a nữa. Mong con về bao nhiêu, rồi cuối cùng cũng k về ở hẳn nhà. Nếu bố mẹ k còn thì xa xứ k sao, nhưng bố mẹ vẫn còn, đi xa e k nỡ. Nếu 5 năm này chúng ta thực sự đã có thể ở cùng nhau ở xứ người, thì có lẽ đây là những điều e thầm giấu và sẽ trút hết những lúc a k có nhà. 1 ng phụ nữ phải 1 mình sinh con, chăm con, k có gia đình ở bên, bố mẹ chăm lo giúp, sẽ rất vất vả, rất dễ trầm cảm sau sinh. Bản tính a nếu vẫn như cũ vô tâm như vậy, e sợ e sẽ thực sự trầm cảm đấy. A có biết phụ nữ trầm cảm sau sinh có những hệ lụy j k? Đó là với viễn cảnh chúng ta bên nhau và có em bé. Nhưng nếu k thể có, vì tầm tuổi này sẽ khá nguy hiểm để mang thai, và cũng khó đậu thai, khó cả giữ thai nữa. Nếu như k có, hàng xóm họ hàng sẽ nói ra nói vào. A lại k phải ng đàn ông quyết đoán,dễ bị dao động bởi lời ng khác nói, nếu a nghe họ xúi, bỏ e ra sau lưng e đi kiếm đứa con riêng, vậy e phải làm sao đây? A chỉ vẽ ra những thứ đẹp đẽ, và nói k có cũng chẳng sao rất nhẹ nhàng, nhưng a từng nghĩ tới những ch sau đó kia chưa? K phải e tiêu cực đâu, mà e nhìn vào thực tế. Đó hoàn toàn có thể là viễn cảnh hôn nhân có thể xảy ra với chúng ta, vì tính cách a như vậy, chính a còn sợ sẽ làm tổn thương e, thì sao e k lo lắng cho đc. Còn viễn cảnh khác, phũ phàng hơn nữa, và trong tình hình của e và a bây giờ, rất có thể sẽ xảy ra: mỗi đứa 1 đg riêng. A có lẽ đã có cuộc sống của riêng a, 1 tình yêu với cô e trẻ đẹp nào đó, có khi còn có 1 nhóc tì riêng nữa. E vẫn 1 mình, chắc vậy, già r mà, ai yêu nữa, mà cũng lười yêu đương, vì sợ đau. Ngày ngày đi ra đi vào, bố mẹ hàng xóm họ hàng tế lên tế xuống như bà tổ cô k ai rước đi, lập miêu cố định trong nhà. Hùng nếu tử tế thì đã ra trg bắt đầu mò mẫm lập nghiệp, còn k thì...chịu thôi. Hi vọng cu cậu có 1 mối tình đồng hành cùng đi lên chứ đừng lao dốc, lại khổ. Cũng hi vọng cu cậu k khờ dại vớ vào 1 bà chị nào đó cưỡi lên đầu lên cổ, r bạn xấu rủ rê, thành phá gia chi tử. Mong cha mẹ 2 nhà vẫn mạnh khỏe. Và k mong mẹ giữ lời, nhận a làm con nuôi, khó nhìn mặt nhau. Những tương lai này, cái nào cũng có thể xảy ra. Bây giờ ngay cả ch của ngày mai ngày kia e cũng k dám chắc nữa. Dịch bệnh căng thẳng. Biết bao ng nhìn ng thân ra đi trc mặt còn k đc phép lại gần nhìn lần cuối. Biết bao đôi lứa xa nhau, 1 ngày bất chợt nhận tin, k còn có thể tiếp tục cùng nhau xây giấc mơ nữa, vì ng kia đã ở xa lắm r... 3 ngày nay e đã ăn uống thất thường, cắm đầu vào công việc đó, nhưng rời ra lại thường tự viết nhật kí mình tôi trên tường, lại lướt những dòng a viết, nhìn nick của a, vẫn như những lần trc cãi nhau chờ sự chủ động của a, 1 sự quan tâm trực tiếp chứ k phải viết ra đó rồi chờ ngc lại e, chờ k đc thì mặc kệ. Lần nào cũng vậy, nếu e k chủ động mở đg, a sẽ vô cảm như thế mãi. E mệt mỏi vì thái độ cư xử đó của a lắm r. A thay đổi hoàn toàn so với a của 4 năm trc, càng khác xa a của ngày đầu quen e. Lần này, biết đâu sẽ quyết định cái tương lai nào trên kia là đúng. Càng nhân nhượng chấp nhận chịu đựng sự vô tâm của a, a càng tổn thương e nhiều hơn nữa. 3 ngày nay giấc ngủ e chập chờn. Nghỉ ở nhà nhưng e vẫn đăt chuông đt, có cái là 3h rưỡi chiều, có cái 4h 15 sáng... và đều có tên "nháy Hâm dậy". Mỗi lần giật mình dậy tắt chuông, r nhìn đt, lại thở dài. Từ tối qua tới bây giờ vừa tròn 1 ngày, e chỉ uống 1 hộp sữa. Mệt mỏi vì công việc, và vì ch tình cảm vs a, k buồn nấu nướng ăn cơm, vừa hay lại tới ngày, mệt mỏi chồng thêm mệt mỏi, tới skin care cũng chả buồn làm. Có lẽ 1 lúc nào đó tỉnh dậy, e sẽ lại thấy cái dòng chữ e k muốn thấy từ phía a giống như cái ngày 23 tháng chạp đầu năm ấy. Hoặc là chúng ta cứ lì lợm cố chấp im lặng, r buông tay nhau ra. Tại sao đã bao nhiêu lần rồi, a vẫn vậy, k thể chủ động làm lành trực tiếp với e? A k lo sự im lặng của e, có thể là tin chẳng lành sao? Vì sao khi a đi cả ngày k nói vs e 1 câu, e lo lắng cho a tới òa khóc, còn a, e chưa từng nhận đc từ a sự lo lắng đó, kể từ sau lần đầu e sang Nhật? Sự đòi hỏi đc quan tâm từ a đối vs e như vậy, chỉ là dòng tin nhắn trc khi đi ngủ, 1 thói quen thể hiện sự quan tâm, với a như vậy cũng khó lắm sao? A của 5 năm sau, a liệu có nhớ lại lúc này, a từng vô tâm vs ng a nói yêu thương gần 9 năm qua như vậy k? Và a có biết, ng đó cũng từng mòn mỏi chờ đợi sự thay đổi của a tới mức này? Việc k khó, nhưng nếu đã k để trong lòng, thì nhắc mấy trách mấy vẫn sẽ quên, và yêu thương có lớn đến mấy, nếu chỉ 1 bên cố gắng cũng k thể có kết quả? Sự cố gắng trong công việc của a, k phải e k nhìn ra, k phải e k công nhận. E hiểu rõ a cố gắng thế nào để tồn tại ở đó. Vậy nên e cũng k cho phép mình đòi hỏi quá nhiều với a, dù e muốn nt, nc, nhưng e k bắt a rep ngay, khi a bận, về muộn, thậm chí chỉ giục a nhanh còn ngủ, k cần gọi, k cần nt nhiều. Nhưng sự cố gắng trong việc giữ gìn vun đắp tcam, e k thể thấy đc j từ a cả. Đáp lại sự lo lắng từng chút của e, thì là a quên, a bận, a xin lỗi. E vì tình cảm ban đầu cố chấp của a mà động lòng, mà cũng cố chấp theo a tới bây giờ, vậy mà giờ phút này lại đang phải lạc lõng trong chính mối quan hệ của mình. Động lực để duy trì của e, giờ lại chính là điều làm e muốn bỏ cuộc. K biết e của 5 năm sau nhìn lại mình giờ phút này, sẽ nghĩ j? Nhưng e tin chắc, e vẫn sẽ nhớ bất kì dấu mốc nào liên quan tới ch 2 đứa. A à, 5 năm sau, a có còn muốn nói thương e k?

hazara.moghol1:

2 days ago

Chào bạn, đã 5 năm kể từ lá thư đó rồi. Dạo này bạn thế nào? Cuộc sống của bạn bây giờ ra sao? Mình hy vọng bạn vẫn ổn và đã tìm được sự bình yên cho mình.

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?