Press ← and → on your keyboard to move between
letters
Gửi tôi-của-5-năm-sau,
Nói sao nhỉ, mình có nhiều chấp niệm kì lạ lắm, một trong số đó là muốn ôm bạn khác giới. Gọi là bạn thôi, vì từng có thời gian mình có ấn tượng tốt với họ, rất thích ở gần họ, nhưng chưa đến mức cảm nắng hay có tình cảm đặc biệt.
Và người đó là anh Nam, người đã giúp đỡ mình rất nhiều khi mình chập chững bắt đầu đi làm thêm. Hơn một năm trước, mình khá là ngáo, mỗi ngày đi làm là học thêm một điều mới từ các anh chị làm chung. Anh Nam hay nói chuyện với mình lắm, giỡn cũng nhiều, đi làm mấy bữa chung mà như kiểu anh em thân thiết dữ lắm =)) Mình vẫn nhớ anh chỉ mình rót rượu đến đâu là đủ với cách trả lời khách đêm buffet đó nè. Mình đã rất ngạc nhiên khi anh cho xem thẻ SV UFM, mình không tin anh đổi trường cho đến khi nghe anh kể anh từng bị tai nạn rất nặng. Anh còn nói "Từ đó anh hứa không bao giờ bỏ một buổi học nào nữa', câu này mình luôn tự nhắc bản thân khi quá ham đi làm đó. Mình thích ở gần anh lắm, thấy anh cười, mình cũng cười theo, mà anh lúc nào chẳng cười, người gì đâu mà dễ tính, hiền lành ghê nơi :"> Lâu lắm rồi không gặp anh, if my memory serves right thì lần cuối là tiệc bên Ana, sau khoảng vài tháng không gặp, anh vẫn chơi thân với mình. Mình muốn gặp lại anh lắm chứ, có đợt Chloe thiếu người, mình vào cmt của anh ở Riverside rủ anh qua Chloe, mà anh cứ 1 tiếng bé, 2 tiếng bé dù mình đã nói mình không muốn bị gọi như thế hic. Well chắc anh không biết mình là đứa nào với cái fb sặc mùi clone như thế. Sau đó không lâu thì anh xóa toàn bộ cmt trong group cũng không đăng ký lịch làm nữa, như kiểu xóa đi sự hiện diện của mình, dù vậy anh không rời group. Mình không rõ có chuyện gì đã xảy ra, nhưng mình nhận ra kể từ ngày đó cơ hội để mình gặp lại anh càng ngày càng xa, khi mà mỗi năm bùng dịch vài đợt thế này.
Mình muốn ôm anh, vì cảm giác ấm áp mà anh tỏa ra, vì niềm vui năm 19 tuổi được anh tặng một món quà nhỏ, vì anh đã ở cạnh mình những năm tháng đó. vì anh là chàng trai Sài Gòn đầu tiên bảo bọc mình nhiều đến thế. Đơn giản hơn, mình muốn ôm anh, vì muốn hơi ấm của mình truyền đến người mình yêu thương.
Viết ra mới thấy sến dễ sợ, nên đặt hẳn 5 năm luôn nhé, để xem thử 5 năm có đủ để được gặp lại anh, đủ để ôm anh thật chặt một lần, đủ để trưởng thành hơn đứa em ngày đó anh chỉ bảo hay không.
Chút cảm xúc những ngày bình yên tránh dịch tại nhà, mà tâm trí vẫn nhớ về tháng ngày tuy mệt đừ nhưng luôn tràn ngập tiếng cười cùng anh và mọi người <3
Biết ngày nào Sài Gòn khỏe lại,
Biết ngày nào em được ôm anh!
lildapoezm_09:
3 days ago