Press ← and → on your keyboard to move between
letters
Gửi Chan của 5 năm sau!
Lúc mình viết lá thư này, Mình không biết 5 năm đối vs mình là quá ít hay quá nhiều, cũng không biết rằng liệu 5 năm sau mình còn khỏe mạnh, hay sao để có thể nhận được lá thư của chính mình không nữa, nhưng mình nghĩ đây là khoảng thời gian đủ để mình làm, cho và nhận, và 5 năm là mốc phù hợp để mình nhìn lại những thành quả của mình dù tốt hay xấu, để nhìn lại được cảm xúc của mình tệ hay tốt hơn, sự thay đổi trong cuộc đời mình nữa. Có lẽ đây là nơi để mình có thể nói thật tâm tư của mình nhất, mình cũng mong 5 năm sau mình sẽ làm việc với mail nhiều hơn, để có thể nhận lá thư của chính mình trong quá khứ. Mình đã 22 rồi, mình đang chập chững bước đi trên con đường mình chọn, suốt cả một thời gian dài qua mình đã sống giả tạo với tâm tư mình rất nhiều, mình đã không học hỏi, đã không cố gắng, đã ỉ i và đã thất bại nữa. Có lẽ những thất bại đó n rất nhỏ nhưng mh nghĩ n làm con người mình thay đổi rất nhiều, mình trở nên ích kỷ, trở nên không yêu thương, trở nên sống vô tâm với chính mình và với cả tất cả những người xung quanh mình. Tự nhiên một ngày nào đó mình tự kiểm điểm lại mình, mình thấy mình tệ lắm, mình thấy mình đã đánh mất chính mình khá nhiều, đã sống vì những điều phù phiếm và không có lối đi trong suốt thời gian dài, lúc quay đầu lại nhìn mình mới chợt nhận ra là, mình đã mất đi mình, mình đã mất đi rất nhiều những cảm xúc cũ mà mình từng nghĩ nó là thuộc về mình mãi mãi, mình k còn sống vì cái mình đam mê mà mh từng nghĩ rằng không sống vì nó mh chẳng sống vì gì, mình đã ko còn yêu cuộc sống này như mình từng yêu nó rất nhiều và đưa nó vô những tác phẩm nhào nặn mà mình cho rằng nó thật tuyệt và ý nghĩa, mình đã không còn lắng nghe cuộc sống này nhiều nữa, không còn cảm nhận nó nhiều nữa, thậm chí mình đã mất đi tất cả giác quan cảm nhận về những thứ mình từng yêu rất nhiều. Đến cả cảm giác của mình, sở thích của mình và ước mơ mãnh liệt của mình đã mất, thử hỏi có phải mình đã rất thất bại ko? Để ngồi dậy viết những điều này ra thì mình thấy rằng mình đg ở trg một giai đoạn khá là khó khăn, mà khó khăn đó là do tự mình gây ra, mình đang repair chính mình, mình không muốn mình như bây giờ lặp lại một lần nào nữa. Mình vẫn luôn có một ước mơ là có một cửa hàng đồ handmade nhỏ nhỏ của riêng mình, đến hiện tại đây, mình biết rõ hơn handmade nhỏ mình muốn là cái gì ( chán ghê ha, đến sở thích bao nhiêu lâu của mình mình vẫn xem mỗi ngày mà đến giờ mới nhận ra là mình thích nó), mình là người rất hay thích những cái mới ( và cũng nhanh chán nữa), nhưng lần này mình mong là dựa vào những sở thích từ lúc nhỏ đến giờ và những khả năng nhỏ có sẵn trong mình thì mình sẽ không đơn thuần là thích nữa mà nó là thứ làm nên niềm hạnh phúc của mình, tương lai và ước mơ của mình- và làm nên cả chính con người mình nữa ( mình nghĩ rồi, cái nghề này, nếu không sống để cảm nhận bằng tất cả con ng và sự yêu thương thực sự sâu trg tâm mình thì tất cả chri là một sự nhất thời và mình sẽ không bao giờ đạt đc đến đỉnh ước mơ). Mình mong rằng, Chan của 5 năm sau đọc lại những điều này, khi đó, cô gái đó đã hoàn thiện được bản thân mình thật tốt, cô gái đó có thể ngồi trg một studio của chính mình làm ra, xung quanh là những tác phẩm mà cô đã dành hết con người thật và tình yêu của mình làm ra, hy vọng cô vẫn sống và làm hết mình, vẫn yêu cái nghề mà cô chọn hết mình, đừng bị cám dỗ bởi những hào nhoáng lạ mắt nào nữa, cái nghề này, từ khi cô quyết đi theo nó thì cô tin nó cũng chọn cô, mãi mãi là vậy. Cô từng có câu " sở thích không hình thành nên đam mê, nhưng đam mê có được là từ sở thích", mong rằng câu đó trg 5 năm sau là " niềm tin và đam mê không hình thành nên nghề, nhưng nghề có được là từ niềm tin và đam mê. Mong rằng cô sẽ sống hết mình với nó, hạnh phúc với mớ mơ mộng của cô mỗi ngày. Cô là người thích nấu nướng ( có thể ko ngon đi ha), cô từng có ý nghĩ có thể hoạt động social media thật tốt, cô từng ấp ủ có những cái page quản lý của chính cô, đó là nơi đưa ra những tác phẩm, những niềm yêu thích của cô truyền cảm hứng đến cho mn, đó là ước mơ mà cô giấu khá kín đấy. Hy vọng rằng lúc đó cô đọc những dòng này, cô đã có thể làm được điều đó rồi, đã không còn nhút nhát hay rụt rè nữa rồi, lúc đó cô sẽ thật tự tin và mỉm cười khi đọc lại những dòng chính cô viết cho cô, và hồi ức lại được những tháng ngày cô mới bắt đầu này. Giờ cô là người sống vẫn chưa thật vs những ng yêu thương mình, lúc đó mong là cô đã sống và yêu thương mọi người thật nhiều, và cô đừng cố gắng sống và nhìn cảm xúc của mọi người nữa, hãy là mình một cách TỐT thì mới có thể sống hiên ngang mà không còn sợ cảm xúc của mọi ng đặt lên mình nữa- không phải là bất kỳ ai cũng sẽ thích bạn, và bạn không cần phải để ý điều đó quá nhiều, thay vì vậy hãy dành cảm xúc trọn vẹn của mình cho những người yêu thương mình, cho gia đình nhiều hơn, đó là điều cần nhất. Mình viết lá thư này lúc 1h đêm, cũng qua ngày mới rồi, mình mong rằng mọi bắt đầu của mình, mình sẽ cố gắng thật nhiều để đạt được những điều mà mình thầm mong từ sâu trong con tim mình, 5 năm sau là thời gian vừa đủ để mình nhìn lại khoảng thời gian từ lúc mình bắt đầu cho đến lúc mình có thể đủ vững tương lai của mình. Hãy tốt nhé Chan- cô gái mạnh mẽ nhất. Hãy sống và yêu thương thật nhiều nha. Hãy sống và nói chuyện với bản thân mình thật nhiều nha, đừng lừa dối chính tâm tư mình nữa, sống thật đi nào. Và cuối cùng là hãy đạt được ước mơ của mình nhé.!
Chan-2021
Sign in to FutureMe
or use your email address
Create an account
or use your email address
FutureMe uses cookies, read how
Share this FutureMe letter
Copy the link to your clipboard:
Or share directly via social media:
Why is this inappropriate?