A letter from Jun 19th, 2021

Time Travelled — almost 5 years

Peaceful right?

Xin chào nữ hoàng của tôi, Khi nghe về việc có thể tự viết một lá thư cho chính mình tôi đã rất tò mò không biết cậu có cảm xúc gì khi nhận được nó. Mà không biết là cậu có nhận được không nữa cơ. Nói chuyện chúng ta đều biết thì rất dài dòng nên tạm gạc qua vậy. Tôi rất tò mò về cuộc sống của chính mình sau này. Cậu có đang sống hạnh phúc không? Có còn cô độc không? Có người thương chưa? Thật ngại quá, chào hỏi dồn dập như vậy trông bất lịch sự thật. Dù sao cậu cũng không thể hồi âm lại nên hãy thứ cho sự suồng sã của tôi. Tôi thì đang thất nghiệp, cuộc sống trong đại dịch thập phần khó khăn. Nhưng không sao. Hẳn cậu vẫn nhớ mùa hè năm 2021. Thời điểm mà chúng ta đã rất hoang mang về cuộc đời của chính mình. Và cũng trong những ngày tháng hỗn độn này chúng ta đã nghe thấy điều đó, gợi ý từ Chúa. Tôi không biết cậu sẽ nghĩ gì về điều này từ góc độ của người trưởng thành. Liệu cậu có đang cười nhạo hay xúc động khi đọc đến đây. Hoặc có thể là cả hai, ai biết được. Tôi bây giờ đang lên kế hoạch viết một luận án. Chả biết nó có thành công hay không. Tôi trong quá khứ của cậu còn non nớt lắm. Những ước mơ và cả chính tôi chỉ đang là cái phôi thôi. Nhưng tôi vẫn muốn đi tiếp. Tôi vẫn muốn cõng theo đôi cánh chắp vá này và chao lượn để một ngày nào đó, trong một khoảng trời mênh mông cậu có thể bay vút ở nơi thật cao. Lá thư này không chỉ đơn giản là lưu lại khoảng khắc của thực tại mà còn là công cụ để người trẻ như tôi gợi nhắc cho cậu ở tương lai. Tôi từng mong cậu lúc đang đọc sẽ có thể vui vẻ ngồi cùng với nửa kia hay cậu sẽ được nhận thư trong chính căn nhà của mình hoặc cậu cũng đang ở một nơi rất xa, trong một thư viện nào đó, bên một đống tư liệu nào đó. Thậm chí, cậu cũng có thể đang chết dí trong cái văn phòng chết tiệt trong cái lồng thành phố nhỏ hẹp, phải làm thêm các công việc chạy bàn mỗi tối,... Tôi không biết, nhưng tôi thật rất mong khi đọc được, cậu sẽ mỉm cười, sẽ cảm thấy thời gian trước đây thật quý giá. Hãy sống như một nữ hoàng nhé, người đẹp của tôi. Dù cho có tuyệt vọng, có khó khăn, có đau khổ, mất mát; tôi vẫn muốn thấy cậu thật rực rỡ. Trí tuệ và nhân ái. Hạnh phúc và luôn đầy cảm thông. Nếu tôi thất bại trong quá trình tạo cho cậu một thiên đường, hãy thay tôi làm điều đó. Hãy giang đôi cánh mình ra và lao với đất trời biển rộng. Cậu đừng sợ, cậu là số một. Cậu là người thông thái nhất, hiểu biết nhất. Tôi nhất định sẽ làm cậu phải thật tự hào. Và lỡ như cậu có đang cảm thấy bản thân thật cô độc thì hãy nghĩ về tôi. Tôi đang viết trong tình yêu dành cho cậu. Hãy chăm sóc mẹ Hồng và bé La, bảo vệ báu vật vô giá của cậu và tôi thật kĩ lưỡng. Tôi không biết cậu bây giờ đang khát khao điều gì, mong mỏi điều gì. Nhưng tôi thật lòng cầu mong nó sẽ thành hiện thực. Con người chúng ta vẫn đang thay đổi dần đi. Tôi rất thắc mắc cậu là người như thế nào. Nhưng hứa với tôi, cậu nhất định phải là một chiến binh chính trực, đầy kiêu hãnh; một nữ hoàng kiên định, thanh cao. Cậu phải có một trái tim rộng mở và đầy thành tín; cùng một đôi chân phiêu du của người lữ hành. Cuối cùng, tôi mong cậu sẽ là người thật thông thái, giúp tôi hoàn thiện chuỗi kiến thức còn đang hổng lổm chổm của mình. Nếu cậu không như những gì tôi khao khát thì cũng không sao. Hãy sống cuộc đời mà cậu mong muốn. Hãy để lại một dấu chân dù thật nhỏ trên mặt đất này. Dù có như thế nào, tôi cũng rất tự hào về cậu. Cứ đi rồi bình minh sẽ ló dạng Khi mặt trời buông mình, hoàng hôn sẽ hiện ra Và dưới những áng mây lờ mờ, trăng, sao sẽ mang đến những dãi ngân hà lộng lẫy của màn đêm. Hannelio.

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?