A letter from February 27th, 2021

Time Travelled — almost 5 years

Peaceful right?

Bắc Giang, ngày 28 tháng 2 năm 2021. Gửi Nguyễn Thị Thu Hiền của 5 năm sau Là anh, Trần Anh đây. Không biết khi em nhận được bức thư này em còn nhớ anh là ai không nữa. 5 năm trôi qua cũng là một khoảng thời gian không phải ngắn, anh mong là hiện tại em đang hạnh phúc và đã đạt được những gì em mong muốn. Chắc là 5 năm sau thì cả 2 chúng ta đều đã trưởng thành hơn và có những việc làm những bận tâm của riêng mình. Những kỷ niệm những thương nhớ sẽ cũng sẽ chỉ còn là quá khứ, chuyện buồn thì nên cho qua còn chuyện vui thì nên nhớ lại. Anh vẫn sẽ nhớ về em như những kỷ niệm đẹp nhất. Cuộc đời anh là một bức tranh, em chính là một cảnh đẹp trong bức tranh này. Đọc đến đây chắc em cũng nhớ ra anh là ai rồi nhỉ, một người bạn tâm sự, một người lạ đến qtam em hết mình, một người anh trai rồi đến một người đã từng thương em rất nhiều. Anh viết bức thư này như để lưu lại những lời muốn nói cũng như những kỷ niệm mà ta đã trải qua trong một tháng ngắn ngủi biết nhau. Anh mong rằng khi em đọc lại thì hãy coi như một kỷ niệm đẹp mà ta đã từng có. Lần đầu gặp em là ở trên chatible, 23h56 ngày 28 tháng 1 năm 2021, anh đang chán không biết làm gì thì có lên chatible tìm người nói chuyện xàm xí cho bớt chán thì vừa vào đã gặp được em. Thường thì sẽ chỉ toàn thấy trai hoặc gặp ai đó nch được 1 2 câu r end rồi lại đi ngủ. Nhưng mà chắc là do định mệnh đã cho anh gặp được em. Lúc đầu nch cũng khá nhiều nhưng toàn nch về học hành nên anh cũng không ấn tượng nhiều vì anh sợ anh không nói chuyện được với em nhiều tại sợ em tìm hiểu nhiều kiến thức còn anh thì lười. Hôm đó cũng k biết sao nch một lúc thì em có bảo trao đổi nick facebook mặc dù sau này em có nói là em rất ít trao đổi liên lạc trên đó. Nói chuyện vài hôm em còn kiểu như quen toàn mấy bạn nam 2k2 với 2k4 trên mạng, xong em bảo là đừng nghĩ em chăn rau nha. Thì thật ra anh cũng quen nhiều bạn qua mạng nên anh cũng bảo là bình thường có sao đâu. Anh còn nhớ nguyên lúc đó là anh đang trên xe khách đi về quê đón tết, anh không ngủ được nên muốn nói chuyện xàm xí với em. Sau thì em có kể về Long, một bạn nam 2k2 mà nói chuyện với em trước đó đã tỏ tình với em. Lúc đầu do em nch với mấy bạn nên anh còn chẳng nhớ được tên bạn nào với bạn nào cứ bị lẫn lộn nhau. Thì thời gian đó em cũng có mắc chuyện bạn Long kia và muốn dừng lại vì em cũng đã thích lại Long và không muốn tiếp tục sẽ ảnh hưởng đến cả hai. Anh thì lại thích đi giúp người khác, đặc biệt là chuyện tình cảm nên anh đã nhiệt tình giúp đỡ em nên làm như nào để giải quyết xong vấn đề. Em đã rất buồn vì phải dừng lại với người em đã thích. Anh đã nói chuyện với em nhiều hơn, em cũng thoải mái chia sẻ với anh hơn. Anh đã hiểu dần về em hơn về tính cách hoàn cảnh gia đình cũng như là lý do tại sao em lại không muốn yêu lúc đó. Vài ngày sau đó đã rất tồi tệ với em, em đã khóc nhiều lần, anh lại càng quan tâm em nhiều hơn. Anh đã giúp em vơi bớt nỗi nhớ Long, cũng như ổn định lại hơn. Rồi 2 hôm sau khi mà em còn chưa kịp hết buồn vì Long thì em lại có chuyện tồi tệ xảy đến với em. Anh hiểu được rằng em đã rất mạnh mẽ như thế nào khi phải chịu đựng rất nhiều thứ từ bé đến lớn cũng như ảnh hưởng về tính cách của em. Em bị mất xe, lúc đầu em không tin nhưng rồi hỏi hết người nhà không thấy xe đâu thì là mất thật. Em đã buồn rất nhiều, em stress thậm chí có nguy cơ trầm cảm. Lúc này có lẽ anh đã bắt đầu thương em rồi. Em buồn nhiều hơn thì anh lại càng quan tâm em nhiều hơn. Sau đó là chuỗi ngày buồn rồi anh cũng bắt đầu thức đêm cùng em dù anh có không được dậy muộn, vì anh sợ em sẽ cô đơn, sẽ lại buồn mà không có ai bên cạnh. Em có nhớ cái hôm mà em bảo em buồn em không muốn nói chuyện với ai cả, em còn muốn tự tử rồi nói toàn mấy cái linh tinh về tự tử với đăng mấy cái linh tinh nữa. Hôm đó anh lo lắm luôn, kiểu anh lo chịu được ý. Không nhắn được cho em xong anh còn gọi em nữa nhưng em để chế độ máy bay rồi. Nhưng anh vẫn cố chấp, anh không giúp được em anh không chịu được. Anh nói đủ thứ linh tinh để giúp em ổn hơn nhưng lúc đó em đã quá mệt mỏi, những lời quan tâm an ủi chỉ là dư thừa. Anh nói nhiều lắm rồi bỗng dưng em bảo anh đừng tự lừa mình dối người nữa. Anh đã khóc khi nghe câu đó luôn. Rồi xong cũng call và em đã nch được lại cũng như thấy ổn hơn. Sau đó là anh và em đã nch rất nhiều, buồn thì nhiều mà vui thì ít, vì khoảng thời gian đó thật sự tồi tệ với em, cũng chính vì vậy anh càng thương em hơn. Anh cũng thoải mái chia sẻ với em những chuyện linh tinh của anh. Em luôn bảo rằng nói chuyện với anh rất thoải mái dễ chịu. Anh cũng cảm thấy rất thoải mái khi chia sẻ cảm xúc với em. Rất lâu rồi anh chẳng còn thoải mái chia sẻ cảm xúc với ai nữa. Nhưng anh vẫn kiềm chế lại một phần vì em vẫn còn đang thích Long. Anh chỉ chia sẻ những điều vui thôi vì anh cũng muốn em vui hơn nữa. Thế là cứ như vậy, em buồn vì đủ thứ chuyện gia đình r mất xe rồi thất tình, anh lại ở bên là chỗ dựa tinh thần là nơi để em có thể thoải mái than thở cũng như tâm sự. Thật sự là lúc đó anh cũng có người nói chuyện nhưng anh đã gạt hết tất cả chỉ để quan tâm em thôi, dù cho anh có ngủ được rất ít cũng như mệt mỏi, anh vẫn cố để em không phải buồn quá nhiều. Rồi cũng đến giao thừa, như mọi năm anh sẽ ra trước cửa ngắm pháo hoa nhưng năm nay thì khác, anh gạt hết để đón giao thừa cùng em, 2 đứa lại call nói chuyện cả đêm. Không biết em có ấn tượng không nhưng đối với anh thì rất là vui vì đã đón giao thừa cùng em dù chỉ là qua điện thoại còn chẳng thấy mặt nhau. Rồi mấy ngày sau cũng vui nhưng em nhận ra là nói chuyện với nhau quá nhiều sợ sẽ có tình cảm, em đã đề nghị nói chuyện ít lại để không có thêm tình cảm nữa. Rồi một hôm em lại buồn nhưng em lại không muốn nói chuyện với anh nữa. Hôm đó anh đã rất buồn, buồn vì sợ anh sẽ không còn được nói chuyện với em nữa, buồn vì sợ không còn được quan tâm em nữa. Rồi em lại có nói chuyện với Long, nên sáng hôm sau tỉnh dậy anh đã rất rất lo lắng và khó chịu vì em đã chặn anh rồi, anh tìm đủ mọi cách để có thể nhắn cho em nhưng không được, anh đã tưởng em chặn hết anh rồi. Rồi em thức dậy do điện thoại em hết pin nên không gọi được, em bảo là anh đáng ghét vl và anh làm em rất bực không muốn nch với anh nữa. Anh lại khóc lần nữa, anh không biết phải làm thế nào nữa, đêm hôm trước anh còn thức mãi để tạo link film vụ án thang máy vì em thích xem film đó và vì được xem film cùng em rất là vui. Anh như trẻ con đã làm khó em nhưng nghĩ lại chắc là do anh đã thích em rồi, em có hỏi nhưng anh luôn khẳng định là không thích em. Rồi anh với em lại nói chuyện bình thường lại, anh đã rất vui. Hai người cứ nói chuyện suốt ngày với nhau như vậy, chia sẻ đủ mọi thứ. Chúng t đã từng nhiều hôm gọi nói chuyện đến 3 4 giờ sáng mà nói mãi không hết chuyện. Có những hôm mà gọi xong chỉ toàn nói về từ ngữ địa phương ở Nam và Bắc sẽ như nào, ngoài này cũng ít từ địa phương hơn và anh chỉ toàn nằm nghe em nói về những từ địa phương ở trong đó. Anh rất thích nghe giọng em nói cả lúc bình thường và nhất là khi em nói giọng nũng nịu mà em hay gọi là nai tơ. Em thì luôn bảo rằng giọng anh rất dễ chịu, em là người đầu tiên nói rằng anh dễ chịu và thoải mái đó. Anh nhận ra rằng khi cả hai nói chuyện với nhau đểu rất thoải mái và vui vẻ. Có lẽ chính vì thế mà cả hai đã dần thích nhau hơn. Dù chỉ có hơn mười ngày từ hôm đó nhưng thật sự anh thấy rất dài. Dài vì chúng ta đã nói chuyện rất nhiều, cũng dài vì anh trân quý từng phút nói chuyện với em. Vì anh luôn lo sợ là em sẽ lại chặn anh lại muốn dừng lại. Tại thỉnh thoảng em lại bảo nói chuyện ít lại. Anh đã nói mọi cách để em hiểu là chúng ta không thích nhau, chỉ là đang nói chuyện bình thường thôi, sẽ không sao cả, cứ thoải mái thôi. Đôi khi anh lại giận em vì đang nói chuyện em lại đi làm việc khác, nhưng có lẽ là do anh đã thích em và biết ghen rồi. Khi em bảo chỉ coi anh là anh trai anh đã rất vui vì nghĩ rằng sẽ được quan tâm em như một người anh trai của em, anh sẽ lại được chia sẻ nói chuyện với em. Anh và em đã chuyển cách xưng hô từ cậu-tớ sang anh-em. Anh thật sự đã rất thích điều này, nhưng anh đã coi việc thay đổi cách xưng hô này không phải là anh em bình thường nữa. Có lẽ em cũng vậy nên chúng ta đã nói chuyện với nhau thân thiết hơn. Thế nhưng rồi...điều anh lo sợ cũng xảy đến, chúng ta đã quá thân thiết và vượt qua giới hạn anh em bình thường. Cả hai đã nhận ra điều này khi mới nói chuyện xưng anh-em được 2 ngày. Có lẽ hai người quá hợp nhau cũng như hiểu nhau rồi. Và sự thật là em đã thích anh, rồi anh cũng nhận ra anh đã thích em từ trước đó rồi. Lần đầu tiên anh thừa nhận đã thích em, thương em nhiều như nào. Nhưng đó cũng là lần cuối cùng chúng ta vui vẻ với nhau. Mặc dù lúc trước anh đã luôn phủ nhận rằng anh thích em. Nhưng mà do anh đã tự lừa dối bản thân cũng như lừa dối em để anh có thể được nói chuyện với em nhiều hơn. Nhưng anh cũng hạnh phúc vì em cũng đã thích anh, thương anh. Xin lỗi em vì không thể dành cho em được nhiều điều hơn, xin lỗi vì tất cả những diều đã làm em buồn. Cảm ơn em vì đã bên anh trong khoảng thời gian 1 tháng ngắn ngủi này, cảm ơn em vì tất cả. Thôi anh viết lảm nhảm nãy giờ cũng đã nhiều rồi. Anh chẳng biết viết gì nhiều nên chỉ muốn kể lại để coi như lưu lại khi em đọc lại thì có thể nhớ lại rằng chúng ta đã từng như vậy, đã từng có một người xa lạ thương em nhiều như nào. Hiện tại lúc anh đang viết bức thư này cũng là ngày kết thúc chúng ta không còn nói chuyện với nhau nữa để chấm dứt sẽ tốt cho cả hai. Anh mong rằng em sẽ tốt hơn và ổn hơn rất nhiều. Anh mong là tương lai em sẽ là một người tích cực hơn, dù sao em cũng là một người rất mạnh mẽ mới có thể vượt qua được nhiều thứ tồi tệ như vậy. Cũng đã muộn rồi, nên anh sẽ đi ngủ và mong rằng mọi thứ sẽ ổn thôi với cả anh và em. Chúc em thật hạnh phúc với bản thân cũng như với những người thân và những điều mà em mong muốn. Chắc là khi nhận bức thư này em cũng thoải mái để nói chuyện với anh rồi nên là nếu em muốn nơi chuyện thì em có thể liên lạc qua vài thứ anh để ở dưới đây, chắc là anh vẫn sẽ dùng những thứ đó thôi: Email: trananhlh99@gmail.com Số điện thoại: 0335646023 (chắc đi Nhật anh không dùng được nữa nhưng nếu anh không đi được thì vẫn dùng) Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100008663889456 Zalo: 0335646023 Người đã thương em, Trần Anh.

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?