Press ← and → on your keyboard to move between
letters
Chị à
Kh biết bây giờ đọc lại. Chị có còn nhớ mình ngày xưa đang làm gì kh. Em sẽ kể cho chị nghe chuyện nhé. Có một con bé. Ngày đó là con đầu lòng của ba. Nó rất được cưng chiều và luôn đi theo ba với nội. Có lần cô của nó làm bay bong bóng đi. Thế là ba nó đã chở nó ra Nam Phước mua bóng cơ. Lúc đó nó sướng lắm. Nhưng kh hiểu sao càng lớn nó lại càng trầm tính đi. Lại càng tiêu vực đi, nhút nhát. Nó khóc trong đêm mà kh ai biết rồi âm thầm đi ngủ khi chỉ còn là đứa nhóc. Lúc nó học lớp 3, cô bảo nó hãy về nói với bố mẹ ‘con yêu ba mẹ’. Nó chưa từng được nói như v. Hôm đó nó đã nghĩ khi bame đi làm về. Nó sẽ nói câu đó và sẽ vui lắm. Nhưng khi mở cửa ra thì nó lại kh nói được. Nhà nó vẫn vui vẻ, đôi khi sẽ bị la mắng. Cho đến khi nó lớp 5, nó biết nó sắp có em. Ai cũng bảo nó sắp bị ra rìa. Sẽ kh ai thương nó nữa. Ngày lên bệnh viện, nó chẳng thèm nhìn mặt em. Rồi từ lúc nhà có em bé. Chẳng hiểu sao nó kh còn hợp với ba nữa. Hở một chút sẽ bị la. Lúc đó nó ghét ba cực. Có là hàng bame nó đòi li dị. Ba nó đòi nuôi em. Mẹ nuôi nó và nó chấp nhận chuyện đó. Vì nó nghĩ nếu ở với ba. Nó sẽ bị la suốt ngày. Rồi tới cái ngày bame cãi nhau. Nó nhớ hôm đó là gần tết. Bạn bè đều đi chơi. Có mỗi nó là kh dám xin. Nó càng ghét ba hơn. Đến năm lớp 6 là lần đầu nó có người yêu. Mẹ nó biết, giận lắm và nó bị no đòn. Năm lớp 7 nó thất tình, uống bia và bị ba phát hiện. Lần đầu tiên nó bị ba tát. Có lành định rạch tay và mẹ nó biết. Mẹ nó lại đánh, mẹ nó đưa đao làm và nói ‘giỏi thì rạch đi’. Mọi chuyện trong nhà vẫn cứ yên ổn suốt mấy năm. Đến khi nó học lớp 9. Lúc đó trường có mời một thầy tâm lý về nói chuyện với ph. Từ lúc đó mẹ nó kh còn giận dữ quá gắt như khi nhỏ nữa. Mẹ nó dần dùng lời nói để dạy con hơn. Nó ganh tị với em nó lắm. Vì em nó kh bị giáo dục gắt gao như nó ngày xưa. Sát ngày thi tuyển sinh mẹ nó còn cho đi chơi. Ngày thi là 2/6/2019. Mẹ nó chở đi thi. Lúc sáng về ai cũng hỏi thi được kh. Nó bảo được rồi lên nằm để chiều thi anh. Lúc đó anh của nó tệ lắm. Làm bài kh được nên nó bảo mẹ. ‘Con làm kh được’. Mẹ nó biến sắc từ đang vui thành giận. Suốt quãng đường về chẳng nói câu gì. Về tới nhà cũng v. Mẹ nó lại hỏi ‘kh làm được thật hả?’. Tất nhiên là thật rồi. Rồi 2 người kh nói gì nhau nữa. Sáng hôm sau thi toán. Đó là cái môn nó tự tin nhất. Nó kh cần ôn và đi thi xong sự vui vẻ. Nhưng mẹ nó cũng kh nói gì. Lúc thi xong, nó chắc chắn toán sẽ kéo nó lên. Đứng trước trường đợi mẹ trong sự vui mừng. Nó thấy mẹ rồi chạy tới khoe nó làm rất ổn. Mẹ nó chả nói gì. Cảm giác của nó lúc đó thất vọng lắm. Vì ít nhất người ta làm kh được vẫn có người nhà an ủi. Nhưng nó một câu hỏi han cũng kh có. Mẹ thu đt nó. Từ ngày đó trở đi cũng chẳng nói chuyện gì. Tuyệt vọng lắm. Nó ghét mẹ vì mẹ kh hiểu cho nó. Rồi lúc có điểm. Nó được 34 điểm, mẹ cũng trả điện thoại lại cho nó. Mọi chuyện yên ổn trở lại. Nhưng chuyện đó thì nó kh bao giờ quên. Như một vết sẹo trong kí ức. Rồi không nhớ là lớp 10 hay 11. Nó lại cãi nhau với mẹ nhưng lần này rất lớn. Mẹ bảo nó kh bằng em nó nữa. Mẹ bảo em còn biết xin lỗi, còn biết thương bame. Nó thì không. Nó vẫn thường bịt tai lại hay đeo tại nghe rồi mở lớn. Hôm đó nó xuống đi học. Mẹ nó lại nói. Nó đã dám nói ra hết những gì nó nghĩ. Rồi chạy xe đi học. Vừa chạy vừa khóc. Nó học đến 9h rồi chạy vòng vòng tới 10h hẳn về. Về nhà cũng kh ai nói với ai. Có hôm mẹ mua nước về cho nó thế là làm lành. Bây giờ thì đang dịch, nó phải học online. Thế là nó kh được lên sg. Bame nó cứ bảo lên làm gì. Ở đây học đi. Ai cũng nói v. Mặc cho nó kiên quyết đòi lên. Nó thấp thỏm bởi kh học được gì những ngày qua. Rồi nó nhờ cô soạn vở về dùm. Mới sáng cô nó đã điện. Nó còn chưaa tỉnh ngủ thì đã bị xã cho một đống sự khó chịu. Thôi nhịn đi ngủ tiếp. Sau thì mẹ nó lên và tiếp đó là sự tức giận của hai con người. Mẹ nó bảo ‘chuyện học tự mà lo đi, kh thì nghỉ’. Nó khóc cả buổi sáng. Tủi thân lắm. Cứ nghĩ tới đó là nó khóc. Xong mẹ lại bảo nó cứ đần mặt ra. Mẹ nó kh hề hiểu là mẹ nó đã làm những gì để nó phải như bây giờ. Nó thật sự kh thể ngừng khóc. Đúng là chuyện kh quá lớn để phải khóc cả ngày. Nhưng nó bây giờ thật sự kh ổn. Như một quả bom nhưng biết khi nào nổ. Thật sự đã rất mệt mỏi rồi. Nó ước gì gia đình nó nhận ra rằng họ đã và đang tổn thương nó. Rằng là tâm lý nó kh hề ổn định. Nó tội nghiệp thật chị nhỉ. Em mong là 5 năm sau nó kh như bây giờ nữa. Hẳn là nó sẽ kh còn ở bên gia đình. Mong là nó có một cuộc sống vui hơn. Chị ngủ ngon nhé ☺️
Sign in to FutureMe
or use your email address
Create an account
or use your email address
FutureMe uses cookies, read how
Share this FutureMe letter
Copy the link to your clipboard:
Or share directly via social media:
Why is this inappropriate?