A letter from September 22nd, 2017

Time Travelled — 12 months

Peaceful right?

Cô gái, chào em. Nói là em không đúng lắm nhỉ? Dù sao thì chị cũng kém em một tuổi cơ mà. Haha. Đùa vậy thôi. Mình sẽ gọi là cậu nhé. Không biết sau một năm này cậu thay đổi như thế nào. Có còn là Vân của một năm trước, hay đã ít nhiều mà tự che chắn cho mình bằng một cái vỏ bọc khác rồi? Có còn là Vân của một năm trước, bất giác tự mình phủ đầy tâm trí hình ảnh của anh ấy, tự mình suy diễn lung tung, rồi lại tự làm đau mình không? Hôm nay ngày 22.9.2017, thật sự là một ngày rất-bình-thường-như-bao-ngày-bình-thường-khác, nhưng cũng rất-không-bình thường-như-bao-ngày-không-bình-thường-khác. Cậu có biết tại sao không? Thật lòng thì, mình không hiểu và cũng không biết nói thế nào cho cậu hiểu cả. Hôm nay là đã ba tháng mười sáu ngày kể từ lần cuối cùng cậu và anh ấy còn nói chuyện với nhau như hai người có tình cảm. Mình biết chắc cậu không quên. Mình hỏi thật, rốt cuộc bây giờ, trong tim cậu còn vương vấn chút nào hình bóng ấy không? Hai người có còn là "anh em tốt" như những gì anh ấy đã nói không? Cậu có còn nhắn tin với anh ấy như xưa không? Và có còn vô thức ghi nhớ tất cả các ngày tháng mà trong lúc cô đơn nhất anh ấy đã gửi cho cậu không? Thật xin lỗi vì nhắc đến anh ấy quá nhiều như thế. Nhưng cậu cũng hiểu, thời gian này, người mình quan tâm duy nhất chỉ có mình anh ấy. Anh ấy là người đầu tiên khiến cho mình trải qua cảm giác tim đập loạn nhịp vì một người là như thế nào, thật sự thích, thật sự muốn gần gũi một người ra sao...Và cả cái cảm giác khi cả thế giới dường như sụp đổ dưới chân của mình. Hóa ra mọi thứ vẫn luôn chân thực, vẫn luôn đau đớn đến như thế. Tự hỏi bản thân tại sao ngay từ đầu không biết trân trọng, tới lúc tự mình làm vụt mất hy vọng cuối cùng của mình thì lại không cách nào ngăn bản thân không đau lòng. Được rồi. Vậy bây giờ cậu đang vui hay đang buồn? Đang thất vọng hay sung sướng? Bầu trời xanh ấy đã thuộc về ai khác chưa? Không biết khi cậu đang đọc bức thư này thì đã trở thành một CNNer chưa nhỉ? Nếu đỗ rồi chắc là cậu phải hạnh phúc lắm, nhưng cũng buồn lắm đúng không? Còn Chuyên Lào Cai thì sao? Nếu đỗ rồi thì cậu đã gặp lại anh ấy chưa? Ánh nhìn đầu tiên sau bao ngày tháng không gặp có còn vẹn nguyên như những lần cậu vô tình lướt qua anh ấy trên sân trường trung học cơ sở không? Ngày gặp lại nhau, cậu có còn bối rối đến mức không dám nhìn anh ấy giống như buổi khai giảng năm lớp 9 không? Hôm đó đúng là anh ấy không về được thật. Nhưng cậu nhát gan quá đó cô gái. 12 tháng trôi qua nhanh như thế, cậu đã là học sinh lớp 10, đã là người thiếu nữ 16 tuổi khỏe mạnh, vui tươi nhất. Dù bất kể có chuyện gì xảy đến đi nữa, là vui, là buồn, là hạnh phúc, hay tồi tệ, cảm ơn cậu nhé. Cảm ơn vì cậu vẫn còn kiên cường đến ngày hôm nay. Cảm ơn cậu vì đã luôn ở bên mình lúc mình yếu đuối nhất. Này cô gái. Cậu, có ổn không? Hiện tại mình rất không thỏa mãn với cuộc sống của mình. Mình căm ghét bản thân vô dụng, bất tài, ngoài học ra không thể làm gì khác cả. Cô gái. Quá khứ. Để nó yên đi. Vết thương cũ chưa liền vội, đừng ngứa tay vô tình mà tróc đi lớp vảy bên ngoài, để lộ ra phần thịt non dễ tổn thương nhất. Nó sẽ đau, sẽ ngứa, rất có thể sẽ để lại vết sẹo vĩnh viễn không cách nào xóa mờ được. À nhắc mới nhớ. Trên cổ tay phải của cậu ý, có còn vết thâm từ lần ngã đợt trước nghỉ 30/4-1/5 năm 2017 không? Cậu nhớ chứ? Lần ấy ngã xe, ngay khi người quệt xuống mặt đường, người đầu tiên cậu nghĩ đến là ai, cậu nhớ mà phải không? Buổi trưa hôm đó, anh ấy đã nhắn tin cho cậu như thế nào, cậu nhớ mà phải không? Mọi sự hôm nay nghĩ lại, cậu có còn đau lòng không? Dù thế nào, đọc xong thì đừng có khóc. Bức thư này mình gửi cậu chỉ là muốn đánh dấu ngày hôm nay, ngày mình tìm ra được trang web này và muốn cậu xác định rõ tình cảm của bản thân thôi. Mình bảo cậu. Bất kể ai có nói cậu ra sao, đối xử tốt hay không tốt, đừng chú ý ghi nhớ rồi trách móc chính mình. Ở đời có mấy ai sinh ra đã có cái đầu không một chút thành kiến với người khác? Xin lỗi. Khiến cậu vất vả nhiều rồi. Hãy dành thời gian cho bản thân nhiều hơn nhé. Cố gắng học tập thật tốt, học những thứ mình muốn học, làm những thứ mình muốn làm. "Đời người ngắn như thế, lấy đâu ra thời gian cho cậu do dự?" Nếu còn thích anh ấy, hãy nói cho anh ấy biết. Nếu mệt rồi, thì buông đi cũng được. Thương cậu nhiều.

Load more comments

Sign in to FutureMe

or use your email address

Don't know your password? Sign in with an email link instead.

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Create an account

or use your email address

You will receive a confirmation email

By signing in to FutureMe you agree to the Terms of use.

Share this FutureMe letter

Copy the link to your clipboard:

Or share directly via social media:

Why is this inappropriate?